Buổi sáng, căn phòng tràn đầy ánh nắng làm San thức giấc. Hơi cảm thấy đau đầu có lẽ vì do đi dưới mưa lạnh tối qua. Buổi sớm, nhìn mọi thứ, có vẻ như xung quanh San cảnh vật chẳng có dấu vết nào của cơn mưa hôm qua cả. Nắng chan hòa, hơi gay gắt và bừng sáng mọi góc.

San với điện thoại, nhắn tin cho Rượu Vang. Chắc giờ này Rượu Vang đang bận đi làm với hàng tá công việc đang đợi. San đoán thế.

San bò khỏi giường tìm một cái gì trong tủ lạnh để ăn. Bụng bắt đầu có cảm giác đói.

Ăn xong, San đi lấy bộ quần áo tối qua ướt sũng San mới chỉ kịp để trong nhà tắm và lôi ra giặt.

Xong xuôi San vào bật laptop lên vào mạng check mail, toàn mấy cái thư spam và một loạt thư được gửi đến từ Facebook hệ quả của trình độ chém gió tài tình của lũ bạn rỗi rải và thích thể hiện mình.

Thấy nick yahoo của Lâm bật sáng, mỗi lần như thế là tim San lại run bắn lên. San cũng  chẳng dám buzz bởi chế độ busy. San ít khi dám buzz cho Lâm trừ khi có việc nhưng luôn quan tâm xem nick yahoo của Lâm có sáng hay không hoặc đang để status thế nào.

San lên giường nằm, bật tivi xem có gì hay ho không, chưa nghĩ ra việc gì để làm mặc dù hôm nay San được nghỉ học. Có mấy đứa bạn thân thì giờ chắc chúng nó đang đi chơi với người yêu nên San cũng chẳng tiện gọi. Dung giờ này chắc cũng thế, từ ngày có người yêu, nó bỏ bê San quá thể.

Nhìn điện thoại, San vẫn không thấy tin nhắn từ Rượu Vang. Bình thường dù bận đến mấy vẫn thấy tin nhắn lại chứ không như lúc này. San hơi lo.

Vớ lấy máy, San gọi cho Rượu Vang chứ không đợi thêm nữa.

“ hừ hừ, anh…nghe..đây”

Giọng Rượu Vang lạc đi, khẳn đặc suýt nữa thì San không nhận ra nữa. Thêm vào câu là San biết ngay Rượu Vang đang ốm, nguyên nhân do cơn mưa hôm qua rồi !

Tự dưng San thấy mình hơi có lỗi, vì hôm qua RượuVang đã đi cùng với cô một đoạn để đưa cô về nhà. Sau đó anh mới về nhà. Cơn mưa hôm qua xối xả…Có lẽ…

San đến nhà Rượu Vang sau hơn một tiếng từ cuộc điện thoại kia. Lòng vòng tìm đường với vài câu hướng dẫn cuối cùng San cũng đến. Mở cửa, trước mặt San là Rượu Vang mặt ửng đỏ có lẽ do sốt đầu tóc bù xù, trên người khoác cái khăn run lên vì lạnh và giọng không nói ra thành tiếng. Rượu Vang ra mở cửa rồi đi nằm luôn bởi còn không dứng vững được nữa. San đi tìm trong nhà bếp, tủ lạnh trống trơn, ngăn bếp gọn gang những cũng không có giấu hiệu nấu nướng. San đi vào lấy tay sờ lên trán Rượu Vang, nóng như than, San lấy khăn ướt rồi hỏi han thêm mấy câu nữa, kết luận Rượu Vang bị cảm lạnh rồi đi mua thuốc và đồ ăn.

San kì cạch nấu cháo, trong lúc đợi San làm một cốc nước gừng nóng, mật ong, chanh, muối và đường đây là thứ nước mà bà nội vẫn cho San uống mỗi khi bị ốm hay dính cảm lạnh.

Cháo chín, San ép Rượu Vang ăn gần hết lưng bát tô rồi cho Rượu Vang uống thuộc. Nhìn cái bộ dạng của Rượu Vang mắt nhắm nghiền có lẽ do đau đầu và run lên vì lạnh làm cho San cảm thấy tội lỗi quá. Chỉ vì cơn mưa tối qua…

San ngồi máy tính của Rượu Vang, rồi vào nick vẫn treo yahoo, lại nhìn thấy nick của Lâm đang sáng. San trầm ngâm nhìn, vô hồn….

Cứ khoảng 20 phút San lại lấy khăn đắp lại cho Rượu Vang, cơn sốt dần dần cũng có vẻ biến chuyển. Thỉnh thoảng Rượu Vang hé mắt nhìn ra rồi lại nhắm lại. Rượu Vang nhờ San check hộ mail, trả lời điện thoại hộ anh và gọi điện cho thư kí sắp xếp công việc vì anh không thể đến công ty được. San làm đúng theo những gì Rượu Vang nói, thành thạo như chính công việc của mình.

Chiều, nắng gần tắt hẳn. San hâm nóng lại cháo và bón cho Rượu Vang thêm một bát nữa, pha thêm cho anh một cuốc nước gừng và cho uống thuốc.

San cầm cái nhiệt độ lấy ra từ người Rượu Vang và thấy chỉ 37 độ 8, cơn sốt đã giảm và Rượu Vang đã khỏe hơn.

–        Em cứ như một bác sĩ thực thụ vậy.

–        Em chỉ làm giống như bà vẫn chăm sóc khi em ốm thôi.

–        Cảm ơn em, cháo em nấu rất ngon và cả cốc nước gừng nữa, nó làm cho anh thấy dễ chịu lắm.

San cười với Rượu Vang và lắng nghe như một sự khen ngợi dành cho cô.Thật tình là San cũng chưa chăm người ốm như thế này lần nào, cô chỉ cố nhớ lại và làm theo đúng như bà nội vẫn chăm sóc cô mà thôi. Thậm chí khi còn bé San vẫn làm nũng bà để được uống nước gừng với mật ong

San trách mình vì chính cô là nguyên nhân làm anh bị cảm lạnh. Rượu Vang chỉ cười rồi phân trần vì anh không muốn cô đi một mình mà thôi và bởi anh cũng …tự nguyện như thế. Ít ra nhìn Rượu Vang bây giờ và những gì anh nói cũng làm cho San đỡ áy náy hơn.

San về nhà khi thấy Rượu Vang đã tự lo cho mình được, cũng không quên hẹn một lúc nào đó sẽ đi lang thang với cô nữa và một lời hứa San sẽ mời anh một bữa thật ngon nếu như Rượu Vang khỏi ốm nhanh.

Tối thứ 7, hẹn Hạ ở chỗ cũ, quán trà nằm trên một con đường nhỏ khá yên tĩnh, khách đây chủ yếu là khách quen. Hôm nay là một trong hai ngày trong tuần có hòa tấu sáo và guitar. Không gian ở đây được bài trí theo phong cách Trung Hoa với những đèn và vị trà khá lạ.

Quán vắng và yên tĩnh. Chỉ có những người thích thưởng thức âm nhạc và trà đạo mới đến đây. Quán này vô tình Hạ và San biết được và thỉnh thoảng vẫn đến đây vừa uống trà vừa nghe đàn. Khách đến quán thường rất lặng lẽ, không khí không quá ồn ào như những quán café dành cho mấy nhóc tuổi teen.

–        Mai tao đi mày ạ. Hạ nói rồi nhấp nháp li trà, mắt không nhìn vào San.

–        Sao lại nhanh thế chứ?

–        Thì cũng đến lúc phải đi rồi, ở lại, chỉ làm cho tao thêm chán nản mà thôi.

–        Mày đi rồi, tao sẽ đến đây với ai được nữa.

San buồn rầu nghĩ đến viễn cảnh xa xôi ấy khi mà chỗ đối diện sẽ không còn bóng dáng Hạ nữa.

–        Câu này hình như cũng có người nói với tao tương tự thế này. Hì, thì tìm một ai đấy thay thế cho đến ngày tao trở lại.

San mắt ngân ngấn, cố nhìn Hạ thật lâu, cố lưu giữ hình ảnh đứa bạn thân thiết vào trong tâm trí. San sợ, nếu khi Hạ đi, ai sẽ ngồi đây với San? Hạ đi, cô sẽ đơn độc lắm. Nhưng San hiểu, chẳng còn lí do gì để Hạ ở lại nơi đau buồn này, nơi mà cứ mỗi con đường, từng hàng cây lại gợi lại cho Hạ những kí ức buồn.

Bản nhạc cất lên, du dương và êm dịu, hòa lẫn với cảm xúc của những người biết trước sẽ chia xa.

“không còn mùa thu,sao rơi bên thềm, không còn lời ru, quấn quít bên nàng, em đi tiếc gì thu vàng tiếc gì xuân sang”

–        San, ở lại nhớ hãy sống hạnh phúc nhé…

–        Mày đừng nói nữa…

–        Điều quan trọng nhất tao muốn mày được hạnh phúc, hạnh phúc thật sự với những gì thuộc về mày. Tao có cái này dành cho mày, hãy đưa những gì mày viết cho người này, biết đâu có thể…Mày có thể lựa chọn có hoặc không, tùy thuộc vào quyết định của mày. Đây là điều cuối cùng tao có thể làm được cho mày khi ở đây. Cũng đừng tiễn tao ở sân bay, tao thích ra đi mà không phải ngoái đầu trở lại…

Mắt San nhòe nhoẹt nước. Hạ không muốn tin vào hiện thực này. Cầm cái phong bì Hạ đưa mà San không biết phải nói gì thêm nữa. Hạ cười, nụ cười của Hạ hòa lẫn với những giọt nước mắt đang long lanh…

“em đi, tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang…”

Hạ đi rồi, San không ra sân bay tiễn đúng như Hạ muốn. Hạ đi thanh thản, nhẹ nhàng và cũng cô độc. Nhưng nơi này quá nhiều kí ức đau buồn, nơi này cũng chẳng còn ai để Hạ phải luyến tiếc nữa. Gia đình không có, bạn bè chỉ có mình San và tình yêu là những mảnh vụn.

San nhìn lên bầu trời, xanh, cao và rộng quá. Có những áng mây trắng bồng bềnh cuối chân trời, có những đàn chim tung cánh bay vượt gió ngàn. Kí ức về Hạ trôi theo những vệt nắng cuối ngày loang loáng….

–        San ơi, có phải Hạ đi rồi không? Cô ấy đi đâu, sao cô ấy không nói với anh một câu nào.

–        Anh lấy tư cách gì để nói câu ấy, anh đã lấy vợ, có con tốt nhất hãy quan tâm chăm chút đến gia đình của mình. Hãy để cho bạn tôi được yên !

–        Anh xin em, cô ấy đi đâu, anh muốn tìm cô ấy.

San cầm cốc nước lạnh, hắt thẳng vào mặt gã trai đang cố gắng van nài cô, gã chính là mà Hạ đã từng yêu và chính gã đã là tổn thương Hạ. “Choang !” San đưa chiếc cốc lên không trung rồi thả tự do xuống sàn nhà. Mọi người xung quanh quán café hướng mắt nhìn về phía bàn nơi phát ra âm thanh chói tai ấy.

–        Anh chưa bao giờ xứng đáng với tình yêu của bạn tôi, anh hãy tỉnh lại và nhìn xem anh đã làm gì được cho nó hay chỉ reo rắc những đau khổ. Hãy lau mặt, sau đó về nhà với vợ và con gái yêu của anh coi như không có chuyện gì. Quên người con gái có tên là Hạ đi, hãy coi như nó đã chết rồi. Tình yêu của anh, giờ cũng chỉ giống như chiếc cốc này, nó đã vỡ và không bao giờ có thể nguyên lành.

San nói xong, vứt cho gã một đống giấy ăn và đi thẳng đến quầy thanh toán trả tiền nước và tiền cốc nước mà San cố tình làm vỡ. Gã trai với khuôn mặt sầu não ngồi lại. Cốc nước lạnh hắt lên mặt và chảy xuống áo thành một vệt loang lổ…

San đi ra khỏi quán café, trời sáng, ánh nắng chan hòa. Ngước nhìn lên bầu trời về phía xa xăm. “Hạ ơi, đây là điều cuối cùng tao làm cho mày…khi mày không còn ở đây !”

San cầm cái phong bì mà Hạ đưa cho cô, đó là địa chỉ của công ty sách mà trước đó Hạ làm việc ở đó.

San gửi mail và xin thời gian có thể hẹn gặp để nói về những tác phẩm của mình. Dù sao, chưa bao giờ cô coi mình là một nhà văn, nhưng những gì cô đã viết ra, nếu có thể, cô cũng muốn một người có chuyên môn sẽ đọc nó, hay ít ra là cô làm điều này bởi Hạ muốn như thế.

Thư kí của công ty gọi điện cho San thông báo về lịch hẹn gặp.

San đến như lịch hẹn với một tâm trạng lo lắng, cô không biết mình sẽ phải nói gì và quan trọng nhất, có ai đó sẽ nhìn nhận những gì mà San viết một cách đúng đắn hay không?

San đợi ở phòng lễ tân.

Cô nhân viên niềm nở bảo San vào phòng Gíam đốc.

San rón rén đi vào.

Người ngồi trong đó là một người khá trẻ so với tưởng tượng của San nếu như không có chức vụ Gíam đốc đang để trên bàn thì San chẳng bao giờ nghĩ lại có một vị giám đốc trẻ như thế.

–        Chào anh, tôi là San, hôm nay tôi đến….

–        Chào nhóc !

Bất giác anh ta ngẩng mặt và bỏ mắt kính ra và cười với San

–        Hả, là anh ư, Rượu Vang?

San đứng như chết lặng, tay run run, mắt vẫn mở to nhìn như kiểu đang xem mình có mơ hay không.

–        Chào San, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Đức và là giám đốc công ty phát hành sách này.

–        Anh là giám đốc công  ty này ư? Rượu Vang, anh có đang đùa em không?

–        Tất nhiên là không, nhiều lần định nói với em nhưng lại không có cơ hội thích hợp nên lại thôi.

–        Trời đất !

San ngồi phịch xuống ghế, nhìn Đức trân trân rồi im lặng như đang suy nghĩ nhiều lắm.

–        Không phải nghĩ nhiều làm gì nhóc ạ, anh quen Hạ bạn em mà, không ngờ bạn thân của Hạ lại là em đấy. Đúng là trái đất tròn.

Qủa thực trái đất tròn và cuộc sống chẳng biết thế nào nữa.

San bắt xe về nhà, chiều thứ 6 San nhờ mấy đứa viết hộ đơn xin nghỉ học. San về một mình, chị gái bận việc phải chủ nhật mới về để kịp giỗ chú. Cứ mỗi lần đến ngày giỗ chú là San lại chuẩn bị về thật sớm, cùng mẹ đi chợ chuẩn bị hết đồ đạc cúng và nấu nướng. Rồi đêm hôm trước nằm ngủ với bà nội nghe bà kể về những kí ức xa xôi khi chú còn sống. Dù những câu chuyện ấy San đã thuộc lòng nhưng mỗi lần bà kể San vẫn muốn nghe bởi giống như chú chỉ vắng nhà đây đó thôi.

San đi chợ cùng mẹ và tính toán những thứ cần thiết, lần nào cũng thế rất thành thục và như một thông lệ. Mỗi lần San về, San chỉ nói chuyện với bà nội, bố hỏi han “ học hành thế nào” San trả lời “con vẫn bình thường” thế là xong chuyện. Mẹ nấu nướng trong bếp, ít khi mẹ nói chuyện với San. Đôi khi San thấy cô đơn trong ngôi nhà của mình. Thỉnh thoảng San có sự so sánh. Mỗi lần chị gái về là cả nhà mừng rỡ, mẹ tíu tít hỏi han công việc rồi tâm sự chuyện tình cảm, bố hỏi han công việc rồi bàn luận thời cuộc, chính trị với chị gái rất hợp ý, bà nội lôi hết món này đến món nọ ra bắt ăn. San chỉ cười với những cử chỉ ấy, biết rằng mọi người cũng yêu thuơng San nhưng đôi khi San cũng thấy cảm thấy mình hơi ích kỉ khi có cảm giác ghen tỵ. Nhưng những suy nghĩ ấy qua nhanh, bởi San biết chị gái San là niềm tự hào của cả nhà, chị cũng tài giỏi hơn San rất nhiều nữa…

Đám trẻ con nhà cô dì, chú bác rất quí San, thường thì San chỉ gặp chúng trong những ngày như thế này.Giỗ Tết là ngày mà anh em và họ hàng quây quần gặp mặt. Những đứa trẻ đứa nào cũng tranh phần nằm ngủ với chị San, đòi ăn những món San nấu. Rồi đòi phụ giúp San. Trẻ con thật ngô nghê và đáng yêu, San thấy mình như bé  lại khi mỗi lần gần chúng.

Năm nay gia đình San có một người khách lạ, bố nói đó là bạn của chú. Nghe nói từ Mĩ về, đó là một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi, ăn mặc sang trọng, khuôn mặt mang vẻ đẹp mặn mà nhưng không giấu nổi những nếp nhăn của thời gian. Người phụ nữ ấy đứng trước bàn thờ thắp hương cho chú, không giấu nổi cảm xúc, San thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt ấy có gì đó xót xa và đầy những nỗi niềm. Người phụ nữ ấy nhìn San khi bố giới thiệu, bà ta tiến lại gần rồi bất chợt nắm lấy tay San, nhìn San dưng dưng, San cảm nhận rõ ràng bàn tay của người phụ nữ ấy đang run lên cầm lấy tay San như thế nào.

Cả nhà có thái độ hơi lạ khi có sự xuất hiện của người phụ nữ ấy, San hỏi bà nội, bà tránh đi câu hỏi của San chỉ ậm ừ đó là bạn ngày xưa của chú. San lờ mờ lục lại trí nhớ đến những câu chuyện xưa cũ về chú có thấp thoáng bóng dáng của một người con gái, phải chăng đây chính là người con gái ngày xưa chú đã từng yêu. Trong đầu San xuất hiện những câu hỏi mà chưa có ai giải đáp…

Khi cả nhà đang quây quần ngồi nói chuyện vui vẻ, San ra sau nhà lấy khế cho lũ nhóc. Chợt San bắt gặp người phụ nữ ấy đang trầm ngâm nhìn lên những chùm khế sai nhung nhúc và những hoa khế màu tím li ti phất phơ rơi xuống.

–        Cô không vào nhà sao lại ra đây?

–        Ồ, SanSan !

–        Ngày xưa chỉ có chú gọi cháu như thế…Cô tên là gì? Cháu chưa kip hỏi.

San vừa nói vừa lấy cây chọn những quả khế màu xanh mướt và mọng đang nằm im trên cành.

–        Cô là Vy. Cô rất vui khi gặp cháu, có lẽ đã quá lâu rồi, cháu lớn nhanh quá…

–        Cháu chưa bao giờ nghe chú nói về cô cả, chỉ thấp thoáng biết có một người con gái…

–        ….

–        Cô…cô có phải người con gái ấy không?

–        Cô đã có một khoảng thời gian hạnh phúc nhất…khi ấy, nhưng cô không biết trân trọng và có lẽ số phận đã an bài như thế.

–        Cháu cũng phần nào tin vào số phận, nhưng số phận cũng là do mình lựa chọn.

–        20 năm trước cô đã sai, và bây giờ cô trở về để sửa chữa lối lầm ấy…

–        …

–        SanSan, cô có thể làm bạn với cháu không?

–        Tất nhiên rồi cô, chú yêu quí cô thì cháu cũng sẽ như thế.

–        SanSan, cô muốn cháu biết….

“SanSan, đi vào nhà cho mẹ nói chuyện”.Mẹ từ đâu đó chen vào, nghiêm nghị nhìn San rồi bắt San đi vào nhà. San không nghe được họ nói gì, quay mặt lại nhìn San thấy những giọt nước mắt từ đôi mắt u buồn của cô Vy. San thấy có nỗi đau đớn cực độ và niềm sâu kín mà San không biết đó là gì. Thoảng trong suy nghĩ của San muốn hiểu thật nhiều về con người này, người mà cho đến 20 năm sau vẫn không khỏi day dứt với mối tình xưa.

Người mà có một sự liên hệ với người chú mà San yêu thương nhất…

Trở lại Hà Nội. San mang theo một câu hỏi lớn, hình dáng và nỗi niềm của người phụ nữ mang tên Vy ám ảnh San. Cô cũng không hiểu tại sao có một cái gì đó như sự liên hệ vô hình với San với người phụ nữ ấy. Có điều gì đó người phụ nữ ấy muốn nói với San thì phải, còn có những điều lâu nay San vẫn thắc mắc về chú nhưng vẫn chưa có ai trả lời…

Một sự đồng cảm nào đó có lẽ bởi cả San và người phụ nữ ấy đều rất yêu quí người chú đáng kính của San. San nghĩ như vậy.

Người phụ nữ có đôi mắt u sầu ấy ám ảnh San một cách vô thức. Đôi mắt ấy, San thấy thật quen như là San đã gặp ở đâu đó rồi…