Lại những ngày tháng dài lên giảng đường chán ngắt. Đám bạn trong lớp túm tụm những nhóm chơi thân với nhau trò chuyện. Thực tế thì San đã nhận thấy sự buồn tẻ này lâu lắm rồi, ngay từ khi bước chân vào cổng trường đại học, ngay từ khi đặt bút viết tên ngành mà San sẽ học.

Lũ bạn chơi với San đa số là con nhà khá giả, ít phải lo lắng đến tiền bạc. Thậm chí nếu hỏi thì thừa biết rằng mối quan tâm không ngoài mấy thứ như: đi mua sắm, ăn uống, vui chơi , yêu đương và đa số đó là game sau đó là dành thời gian để ngủ. Mấy trò tiêu khiển hầu hết là suốt ngày ngồi trước máy tính và đua nhau chém gió trên mấy mạng xã hội.

San thấy nhàm chán, thật sự nhàm chán. Và sự cảm nhận ấy không phải riêng San mà hầu hết với những đứa bạn mà San quen. Toàn một đám không biết dùng thời gian vào việc gì ngoài việc đi chơi và đi chơi. Sinh viên ai cũng biết chỉ đến cuối kì mới vật mặt ra học chứ ngày thường chỉ cắp cặp lên giảng đường ngồi hết tiết rồi về. Nói cho đúng mức thì trường đại học mà San đang theo học không phải danh tiếng gì, sinh viên cũng không phải cố sống cố chết để vào được trường vì đầu vào số điểm cũng vừa tầm, ra trường cũng không phải lo lắng vì bố mẹ đều có mối quan hệ. Đa số lũ bạn của San không phải vất vả vì chuyện tiền bạc, cũng không phải lo trang trải cho cuộc sống trọ học mà hàng tháng luôn ung dung nhận tiền đầy đủ như lĩnh lương. San cũng có trong số đó, đôi khi San nhận thấy có lẽ San và đám bạn đang sống quá hời hợt và bỏ lỡ bao chuyện tươi đẹp của tuổi trẻ chăng? Nhưng thực tế là như thế, có hàng tá thời gian rảnh rỗi chồng chéo lên nhau mà San phát ngán tới mức không biết làm gì với nó. Lang thang trên mạng, chat chit, facebook mãi rồi cũng cảm thấy đó thực sự là những thứ…quá nhàm.

Tuy nhiên có một điều San thấy ở đám bạn là chúng không phải những đứa hư hỏng, không bao giờ biết đến vũ trường, bia rượu hay đàn đúm thuốc lắc. San cũng có phần nào cảm thấy ít ra thì như thế tốt hơn, chứ với những sự sa ngã của tuổi trẻ thì đối với San và đám bạn thì đang sống đúng với tuổi của mình. Tuổi trẻ, tuổi hai mươi đầy trong sáng không chút vẩn đục…

Cả lũ gần chục đứa chen nhau xuống hai bàn cuối cùng của dãy giảng đường ngồi tán phét. Được dịp hôm nay chủ đề chính là chủ đề tình yêu của  con bạn mới “tậu” người yêu mới, đấy là một anh “đẹp zai”. Một lũ được bữa cười sung sướng chất vấn con bạn bắt kể lại tỉ mỉ câu chuyện tình hay ho của nó rồi cười ha hả mặc kệ cho ông thầy trẻ đang ngồi chúi đầu vào cái máy tính như kiểu “kệ muốn làm gì thì làm”.

San cười phụ họa theo, nhìn cả một lũ hồn nhiên không chút âu lo. San bỗng thấy có khi nào mình lại có suy nghĩ già hơn chúng nó không. Khi mà có những nồi buồn cứ đến vô cớ rồi đi rồi lại luẩn quẩn trong vòng chán ngắt ấy. Đôi khi nỗi buồn của tuổi trẻ thật là khó hiểu.

Người phụ nữ bạn của người chú quá cố hôm trước gọi điện cho San nói muốn gặp San nói chuyện. San đồng ý rồi nhanh chóng biến khỏi cái giảng đường đầy buồn tẻ ấy và nhanh chóng bắt xe đến chỗ hẹn.

Người phụ nữ ấy đã đến từ lúc nào, kiên nhẫn ngồi đợi San đến. Tách café đã vơi có vẻ như đã đợi cũng khá lâu rồi.

Đón chào San là nụ cười tươi tắn, đôi mắt ánh lên mừng rỡ khi thấy San. San chào rồi ngồi xuống và giải thích lí do đến muộn bởi tìm được chỗ này San phải chuyển khá nhiều xe bus. Tuy rằng chỉ gặp San có một lần nhưng người phụ nữ này lại dành cho San những tình cảm đặc biệt thân thiết và tình cảm. San ngồi nói chuyện với bà Vy một cách vui vẻ, dường như người phụ nữ này khá khéo léo lại rất tâm lý. Lần đầu tiên nói chuyện với một người lớn tuổi San không hề có cảm giác ngại ngùng hay phải đè nặng tâm lí. Bà nói San có thể gọi bà là Dì Vy. San đồng ý với cách xưng hô thân mật ấy hơn. Sau một hồi nói đủ chuyện, chủ yếu là chuyện của San thì bà rủ San đi mua sắm vì bà lâu lắm không về Việt Nam nên cũng không thạo đường và cũng không biết khu nào mua sắm và nên mặc như thế nào nữa. San vui vẻ đi cùng.

Khu trung tâm thương mại mua sắm chủ yếu dành cho những người có tiền chứ những đứa sinh viên như San thường chỉ vào đây gửi xe hay những ngày hè nóng bức vào tránh nóng. Có đi vào đây thì túi tiền sinh viên cũng chẳng bao giờ đủ mà thanh toán với những hóa đơn tính bằng tiền triệu. San đi cùng, lắc đầu lè lưỡi với con số 0 dài ngoằng.

San từ chối mọi thứ mà bà Vy mua cho, nhất định San không lấy một thứ gì mặc dù ước mơ được khoác lên mình những chiếc áo quần đồ hiệu là mơ ước của bao nhiêu đứa bạn San. Nhưng San không thích nhận quà của người khác, mà trong khi đó, San mới chỉ gặp người phụ nữ này có một lần và thêm lần này nữa là hai với tư cách là bạn của người chú đã quá cố.

–        Con gái cô khéo chọn đồ quá, cái váy này hợp với cô lắm.

Nhân viên bán hàng nói với hai người khi San chọn một chiếc váy đưa cho bà Vy mặc thử. Thật tuyệt là nó vừa khít như may riêng cho bà Vy vậy. Hai người liếc nhìn nhau cười mỉm, không biết vì do lời khen khéo léo hay vì những cử chỉ của San và bà Vy khá giống như hai mẹ con. Còn đối với mẹ rất hiếm khi San và mẹ đi mua đồ cùng nhau, mẹ San là người có thể gọi là khá lạnh, trong cách sống của bà là các qui tắc những chuẩn mực và không dành chỗ cho sự ủy mị. Rất ít khi mẹ thể hiện tình cảm đối với San, nhưng sâu thẳm San biết bà luôn dõi theo những bước đi của San.

San bước xuống thang máy cùng với những thứ đồ lỉnh kỉnh mới mua được,bà Vy gọi cho tài xế rằng hai người đang đứng trước của trung tâm thương mại và nói với San bà ta sẽ đưa San đi ăn tối rồi về.

…..

Tối San loay hoay với những bài tập dài ngoằng, cố gắng làm cho xong cho đến khi đồng hồ đã điểm 12h đêm. Nick yahoo San vẫn để sáng đèn mặc dù ít khi chat chit. Chợt thấy Lâm online, mỗi lần nhìn thấy đèn yahoo của Lâm sáng San lại thấy tìm mình hồi hộp một cách khó tả. Thậm chí San bỏ mọi việc đang làm dở chỉ để nhìn nick yahoo của Lâm mà không bao giờ dám buzz. Thậm chí mấy câu status đôi khi là vu vơ, đôi khi chỉ là một lời bài hát của Lâm cũng làm San quan tâm và thích thú..

“Buzz !” San đang suy nghĩ linh tinh thì bị giật mình. “là Lâm” San sướng rơn. Dù đây chỉ là một điều cực kì bình thường nhưng San hạnh phúc lắm. Thât khó lí giải cho một tình yêu mà San lúc nào cũng chỉ tự mình tưởng tượng mọi thứ mà cũng không hiểu thứ tình cảm mà cô dành cho Lâm có phải tình yêu hay không?

Lâm chỉ dặn dò vài chuyện cho những chương trình sắp tới, ngoài ra chẳng có gì hơn. San hơi thất vọng. Nhưng dù sao thì San vẫn thích Lâm.

Thoảng qua vài suy nghĩ của San là Dì Vy, đối với San thì người phụ nữ này là một dấu chấm khó hiểu. Thật tình San rất muốn biết người phụ này đối với chú là người quan trọng như thế nào. Nhưng tất cả chỉ là một mớ bòng bong…

******************************

Lại những ngày tháng đơn độc một mình, San lên giảng đường đều đặn, về nhà lại ôm mặt với cái máy tính xem phim rồi thức đến 1, 2 giờ sáng.Thỉnh thoảng lang thang cùng Rượu Vang, cứ cuối tuần gặp Lâm ở hội tình nguyện. Nhưng San cũng chẳng có thời gian ở bên Lâm vì bận rộn với hàng đống việc và tất nhiên Mai Chi vẫn kè kè bên Lâm chẳng rời lấy một bước. San lại chỉ có thể nhìn Lâm từ xa, thật khó chịu nếu như thích một người mà chỉ dám đứng từ xa nhìn lại như thế này. Đã có lần San tự nhủ mình sẽ giũ bỏ hết lòng tự trọng mà sẽ nói cho Lâm biết tình cảm của mình, nhưng có lẽ đó là một điều quá khó khăn…

San vẫn gặp Rượu Vang đều đặn, chat chit qua yahoo và nhắn tin hỏi han hàng ngày. Hình như Rượu Vang đã trở thành mội thói quen của San, đó là người có đủ kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối, những ẩm ương, những nỗi buồn San vẫn gọi là “ vô lí” và cả những câu chuyện hóm hỉnh đôi khi là bậy bạ San hóng được ở đâu đó.

Một lần đi giữa phố tấp nập Rượu Vang quay ra bảo với San

–        Anh rất thích em đấy nhóc ạ

San lặng đi một giây nụ cười đang trên môi cũng trở nên gượng gạo hơn. Nhìn thấy thái độ ngỡ ngàng và bất ngờ của cô Rượu Vang quay ra xoa đầu cô

–        Ngốc ạ, đừng nghĩ đây là một câu tỏ tình, anh chỉ nói lên cảm nhận của anh thôi.

–        Hỳ, bỗng dưng có một người nói với em như thế tất nhiên em sẽ…lo lắng rồi.

–        Đừng nghĩ nhiều, em biết thế thôi nhé !

San về nhà, vẩn vơi với suy nghĩ nếu như hôm nay Lâm là người nói ra câu ấy, có lẽ, San sẽ vui thật sự. Nhưng, chỉ tiếc đó không phải Lâm, người con trai mà San vẫn thầm thương thầm nhớ.

“Lâm à, em thích anh lắm, anh có biết không?”

********************************

San vẫn đến hội tình nguyện như bình thường, San vẫn gặp Lâm. Cho dù trong sâu thẳm trái tim cô vẫn đập nhanh khi Lâm bước tới gần. Công việc khiến cho cô và Lâm có cơ hội gần nhau thêm.

–        Em chưa về à? Mình đi ăn tối nhé, được không.

–        À, vâng, được ạ. San hơi lúng túng về lời đề nghị bất ngờ của Lâm.

San chọn quán ăn mà cả hai sẽ đi. Một quán ăn nhỏ và dân dã trong một hẻm vắng. Món ăn ở đây không quá cầu kì và khách hàng ở đây toàn người quen và bình dân.

–        Lần đầu tiên anh đến những chỗ như thế này à?

–        Cũng không hẳn thế, chỉ là không thường xuyên thôi.

–        Em thấy lạ đấy, một người như anh, cẩn thận đến từng chi tiết nhỏ, thích lui tới những chỗ yên tĩnh và sang trọng, mà lại đến hội tình nguyện để chăm sóc cho đám trẻ, thấy vô lí làm sao ấy. San nói thẳng suy nghĩ của mình.

–        Ban đầu anh cũng thấy khó thích nghi, nhưng bởi vì thế đã tạo nên hai mặt cuộc sống và điều đó cũng khá thú vị.

–        Có còn lí do nào khác không?

–        Anh muốn bù đắp những gì anh chưa làm được trước kia thôi, em còn nhớ đấy, anh vẫn thôi không day dứt về em gái mình.

–        Em thật sự rất tiếc.

Lần đầu tiên San nói thẳng những gì mà cô vẫn nghĩ về Lâm, chẳng hề có một sự ngại ngùng, San chia sẻ và nói chuyện như một người bạn chân thành. Cho dù đi bên anh, trái tim cô vẫn đập thật mạnh không ngừng.

“Anh rất thích đi với em, lần sau chúng ta có thể gặp nhau và đến những nơi hay ho và ngon miệng như thế này nữa không em?”

“Tất nhiên rồi, nếu như anh có thời gian và thích thật sự”

Có vẻ như đã có một sự cởi mở và gần gũi hơn giữa Lâm và San. Cho đến khi về nhà rồi, San nghĩ lại và chẳng thể ngờ rằng hôm nay người con trai mà cô vẫn thầm thương nhớ lại ở bên cô thật gần. San hạnh phúc đến mức cô chẳng thể nào ngủ được và dường như trong cô lại có những tia hi vọng nhen nhóm.

Cô nghĩ đến những gì Rượu Vang nói, có lẽ cô chẳng nên ngại ngần hay tự ti về bản thân nữa bởi có một điều chắc chắn rằng, cô cũng nổi bật và cũng là một người con gái đặc biệt.

“Mình sẽ cố gắng để nắm lấy tình yêu của mình” San quả quyết. Cô tin rằng đó là những tín hiệu thật khả quan để cô từng bước một chiếm được tình cảm của Lâm.

……………………

……………………

Những kì thi cuối năm thật căng thẳng, San bù đầu với sách và vở. Cho dù được ở nhà ôn tập nhưng San còn thấy tệ hại hơn bởi mọi thứ rối tung và làm cho cuộc sống thật khó chịu làm sao.San phải cố nhồi nhét vào đầu những thứ chẳng mấy thú vị, những con số khô khốc và những đêm dài bất tận mệt mỏi với café.

San vẫn cố gắng dành ngày cuối tuần để đến với những đứa trẻ và quan trọng là gặp Lâm. Cho dù San cũng cảm thấy mình hơi lợi dụng việc đến đây cho lí do cá nhân, nhưng rõ ràng rằng cô vẫn làm tốt mọi thứ chứ chẳng hề sao nhẵng. Chỉ là thỉng thoảng liếc mắt về phía Lâm và ngắm đôi mắt nâu và khuôn mặt tuấn tú kia mà thôi.

Dạo này San rất hay đi cùng với Lâm, đôi khi là lang thang trầm tư trên những con đường, dừng chân nghỉ ngơi ở một chỗ và im lặng nhìn ngắm mọi thứ đang chuyển động.

Hôm nay cũng là một ngày như thế. San đi bên Lâm, hai người đi bên nhau, im lặng, cô không hề biết anh đang nghĩ gì. Nhưng đối với San, điều ấy chẳng mấy quan trọng.

Lâm đưa San về, bất chợt anh kéo cô lại thật gần.

“San à, em biết không, đi bên em lúc nào anh cũng có cảm giác thật an toàn và bình yên” Thật nhẹ nhàng, Lâm nắm lấy tay cô và thật nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn.

“Cảm ơn em gái!” Giọng Lâm thì thầm bên San thật gần, thật gần.

Trái tim San như tê cứng lại, nó dường như không đập nữa, không gian và mọi thứ có cảm giác như đang lắng lại. San ước sao cô có thể giữ mãi được giây phút này để thời gian thôi không trôi nữa.

Bóng Lâm khuất dần và San cứ đứng mãi như thế. Cô hạnh phúc, chỉ muốn hét lên thật to cho cả thế giới biết điều ấy.

************************************

San về nhà, chẳng thể nào quên nụ hôn ấy.

Nhưng rồi cũng không thấy Lâm liên lạc cho cô.

Có thể anh đã quên nụ hôn ấy nhưng với San đó là một điều kì diệu mà San đã mong chờ lâu lắm rồi.

……………..

Mai Chi hẹn gặp San. Cô hơi bất ngờ về cuộc gặp mặt này. Nhưng San cũng đoán trước được những gì Mai Chi định nói với cô.

–        Đừng gặp anh Lâm nữa.

–        Tại sao?

–        Vì tôi ghét như thế !

–        Cô có biết rằng cô thật ích kỉ không?

–        Tôi có quyền ích kỉ vì tôi yêu anh ấy, còn cô, đừng có chen ngang vì hãy nhớ tôi mới thật sự là người phù hợp với anh Lâm…về mọi thứ…

San cười, tự dưng nhớ đến nụ hôn lên trán của Lâm, có thể nó không là gì đối với người khác, nhưng thật sự, San tin vào nụ hôn ấy.

Không hiểu khuôn mặt San có biểu lộ ra điều gì đó không, nhưng có vẻ như Mai Chi cũng lờ mờ nhận ra và đoán được điều ấy. Cô ta tức giận đứng dậy trước. Có vẻ như San vừa chính thức tuyên chiến.

Sinh nhật Lâm, San đã vui sướng đến phát điên khi cô được Lâm mời. San cười toe toét, líu la líu lô như một đứa trẻ. San nghĩ xem sẽ tặng quà gì cho Lâm, tìm mọi thứ trên mạng, rồi hỏi han bạn bè, nhưng rút cuộc San chẳng thể nghĩ ra được thứ gì hay ho hơn cả. Tặng những thứ đắt tiền thì hiển nhiên San chẳng thể nào có thể có đủ tiền, và tất nhiên San thừa biết Lâm cũng sẽ chẳng thiếu những thứ như thế.

“Mình sẽ làm bánh sinh nhật tặng Lâm”

San sung sướng với ý nghĩ ấy, hì hục đi mua đồ và vật dụng để làm, hì hục và tỉ mẩn với từng chi tiết và cuối cùng San cũng ra lò được một chiếc bánh trông cực kì đẹp mắt, tất nhiên đó là tất cả nỗ lực và tình cảm San đều dồn hết vào đó. San cầm chiếc bánh, hạnh phúc khi nghĩ đến lúc Lâm cầm chiếc bánh do chính San làm lên và thưởng thức nó, chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi San đã muốn nhảy tưng tưng như một con búp bê bật bông.

Nhưng San gặp một vấn đề cực lớn đó là San chẳng có bộ váy nào cả, nhìn vào tủ quần áo chỉ toàn áo phông quần bò San thấy ngán ngẩm. Có lẽ, bây giờ San mới biết sự quan trọng của váy vủng đối với một đứa con gái là như thế nào, bởi lẽ San đã từng kêu ca với Dung là sao mua lắm váy áo chật tủ để làm gì cơ chứ. Thêm nữa, San cũng chẳng biết make up cho chính mình như thế nào nữa.

“A, mình sẽ nhờ cái Dung”

Thế là vấn đề to đùng của San đã được giải quyết, cái tủ váy áo chật cứng của Dung làm cho San có cảm giác đấy giống như một của hàng quần áo vậy, lại còn phụ kiện, vòng vèo và cả một đống túi tăng để tông duyệt tông như Dung nói.

–        Mở mắt ra được rồi đấy, mày thấy thế nào. Dung bảo San mở mắt sau khi make up và làm tóc cho San.

–        Ôi, tao đây á, khác quá ! San ngạc nhiên khi nhìn vào gương, chính San còn chẳng nhận ra chính mình nữa.

–        Xinh nhớ, thế mà chẳng bao giờ biết điệu đà, ôi, nhìn tao còn thích nữa là…..

–        Hehe, cảm ơn nhé, thôi tao đi đây không muộn mất.

San bắt taxi để đến, chật vật mãi vì ngày cuối tuần taxi thường đông hơn nhưng rồi cũng đến kịp. San hồi hộp, hít một hơi thật dài, chiếc bánh nhỏ San gói và để trong túi, định sẽ đưa cho Lâm khi nào thích hợp.

–        Ôi SanSan, hôm nay em xinh quá, anh suýt nữa không nhận ra đấy. Lâm niềm nở chào San rồi đưa cô vào nhà.

Căn nhà quá sang trọng giống như một biệt thự vậy, San hơi choáng ngợp bởi sự sa hoa này. Có rất đông người, mọi người đều toát lên vẻ sang trọng và nhìn là biết đều là những người có tiền và quyền thế. Thật sự, San hơi lo lắng bởi chưa bao giờ San đến những nơi như thế này. San nhìn lại mình, cô chẳng thể nào sánh bằng những cô gái chân dài trog những bộ đầm sexy phô diễn  cơ thể cả. San không tự tin, chiếc bánh vẫn nằm im trong túi.

Mai Chi nhìn thấy San rồi khẽ gật đầu chào kiêu hãnh, cô ta lướt mắt nhìn từ đầu đến chân San rồi cười. San biết, nụ cười ấy là sự khinh thường. Cô ta kéo Lâm đi và San dành đứng một mình trơ chọi

Mai Chi dường như là tâm điểm của bữa tiệc, mọi người vây quanh tán tụng, cô ta đứng bên Lâm với vẻ kiêu sa và đầy tự hào như kiểu muốn nói cho cả thế giới biết rằng “chàng trai này là của tôi” vậy.

San muốn về, có lẽ bởi cô không biết mình sẽ nói chuyện với ai hay ở đây để làm gì.

Những món ăn trên bày bày đẹp mắt, San chẳng bụng dạ nào muốn ăn. Một bữa tiệc sang trọng của những người giàu có và không khí như thế này San cảm thấy ngột ngạt và khó thở trong lồng ngực.

San lúng túng liệu chẳng biết cô ở thêm đây để làm gì nữa. Cô rút điện thoại, cô tìm số của Rượu Vang, cô muốn anh đến đón cô thoát khỏi chỗ này, thoát khỏi cái cảnh nhìn thấy Lâm và Mai Chi tay trong tay đến khó chịu điên người.

Tay San run run, chẳng hiểu sao San lại đánh rơi, luống cuống, San định cúi xuống nhặt…

Có một ai đó cầm chiếc điện thoại, San lí nhí cảm ơn, ngước lên nhìn….

–        Rượu Vang, sao anh….? San ngỡ ngàng.

–        Suỵt, đừng có hét lên thế chứ.

–        Sao anh lại ở đây…

–        Mình ra ngoài đi, chỗ này chẳng thoải mái chút nào cả.

San vui mừng và cũng ngạc nhiên vô cùng khi Rượu Vang đột ngột xuất hiện ở đây. Cô không ngờ rằng cuộc sống lại nhỏ bé như thế. Hóa ra, Rượu Vang và Lâm là hai người bạn thân của nhau từ nhỏ cơ. Và tất nhiên Rượu Vang cũng thừa biết Mai Chi và sự có mặt của Rượu Vang ở đây là hiển nhiên rồi, một người bạn thân từ nhỏ tất nhiên phải có mặt ở bữa tiệc sinh nhật của người bạn ấy rồi.

–        Em có gì mà cứ giấu mãi trong túi thế.

–        À, cái này… San rụt rè rồi từ từ lôi trong túi ra chiếc bánh nhỏ được gói cẩn thận trong hộp.

–        Cái này em định tặng Lâm, nhưng….

–        Thế thì vào đưa cho cậu ấy đi chứ, đi nào, mạnh dạn lên…

Rượu Vang vừa nói rồi vừa kéo San đi. San đi theo cùng Rượu Vang đi tìm Lâm. Bữa tiệc vẫn diễn ra với ánh sáng, với hoa và nhạc nhưng nhân vật chính lại biến đâu mất.

Cả hai cố gắng đưa mắt về mọi phía tìm Lâm nhưng không thấy đâu, rồi Rượu Vang bảo San có lẽ nên tìm ở tầng hai. San đi chậm rãi và rụt rè đi tìm Lâm, Rượu Vang thì bảo San tìm bên phải còn anh sẽ tìm hướng còn lại. Ngôi nhà rộng lớn làm cho San có cảm giác nghẹt thở, giống như San đang bước đi những bước trong cung điện của chàng hoàng tử trong cổ tích vậy. Nhất định San phải gặp Lâm để đưa cho anh chiếc bánh do chính cô làm và nhất định, cô sẽ nói hết tình cảm với anh.

“Lâm à, em thích anh” Liệu San có đủ cam đảm để nói được câu ấy không, nhưng cô đã quyết định rồi bởi vì San không muốn phải đợi chờ thêm nữa. Mà San cũng biết, đối với Lâm thì San cũng không phải là hình ảnh quá mờ  nhạt. Chắc chắn là như thế.

Cửa phòng khách trên tầng hai để mở lối đi ra ban công, San nhẹ nhàng bước những bước chậm rãi, San đã nhìn thấy bóng của Lâm qua những ô kính. Ban công lộng gió, ánh đèn đêm hắt những đợt sáng le lói.

San hít một hơi thật sâu, cố gắng bước thêm vài bước nữa, nhưng…chân San tê cứng lại và như đóng đinh một chỗ.

San sững sờ…

Lâm và Mai Chi đang ôm lấy nhau, hai bờ môi dính chặt, họ dường như quên mất mọi thứ xung quanh và tất nhiên chẳng bao giờ biết đến sự có mặt của San.

San thấy nước mắt mình, rất nhanh, chảy xuống khóe miệng. San đứng lặng, nắm chặt chiếc túi có chiếc bánh San làm định dành cho Lâm. Nụ hôn mà Lâm dành cho San hôm ấy, thật khác, khác xa so với những gì cô đang phải chứng kiến.

Rồi như một phản xạ, San lùi lại, từng bước, San vẫn đủ tỉnh táo để chào mọi người ở bữa tiệc và ra về.

Đêm, dáng San nhỏ nhắn và đơn độc, bóng đèn đêm hắt bóng San thành vệt đen dài…Chiếc túi nhỏ San vẫn nắm chặt, chiếc hộp nằm im trong túi, San đưa tay vào lấy ra, giơ lên trước mặt nhìn, San định vứt nó đi…

–        Em có thể cho anh không? Tiếng ai đó thật quen làm San bừng tỉnh.

–        Anh…

Rượu Vang đi theo sau San tự bao giờ bây giờ anh mới lên tiếng. San quay lại, thấy Rượu Vang đứng đó nhìn cô và rất tự nhiên, cô chạy đến bên anh, chẳng một chút ngại ngần, cô đổ gục vào ngực anh. Cô khóc, như một đứa trẻ.

Anh đứng đó, vững chãi và yên bình để cô dựa vào, để cho cô khóc thỏa thích như một đứa trẻ. Anh im lặng, bởi chẳng cần cô phải nhiều lời, chẳng cần anh phải nói mà chỉ đơn giản để hai con người ở bên nhau thật gần cũng có thể hiểu hết về nhau.

–        Em thật ngốc đúng không anh? Em cứ nghĩ rằng anh ấy yêu em, em đã cứ tin và nụ hôn ấy, em khờ khạo quá…

San và anh lại đến nơi quen thuộc, nơi lộng gió, nơi mà không gian như thật gần với bầu trời. Ban đêm, mọi thứ  xung quanh đầy huyền ảo, có cảm giác những ánh đèn đêm dưới kia như sao ngàn lấp lánh.

San kể cho anh nghe về tất cả tình cảm của mình, rằng cô đã thích  Lâm như thế nào, cô đã cố gắng thay đổi bản thân để mong được một lần Lâm nhìn về phía cô. Cô đã tin vào nụ hôn kia dù nó chỉ được đặt lên trán. Nhưng, mọi thứ chẳng hề như mong đợi, có lẽ, điều đơn giản bởi Lâm chẳng hề thích những cô gái bình thường như San, và con người San cũng dung dị như chính tình yêu của cô vậy.

“ Em sẽ quên anh ấy, như thế này là quá đủ với em rồi, em không thể biến mình thành con ngốc như thế này được” San nói với Rượu Vang. Và anh nói với cô một câu có vẻ như chẳng mấy liên quan.

Em biết không, những ngôi sao vẫn luôn tồn tại cùng mới mặt trời nhưng chúng ta chỉ nhìn thấy nó vào ban đêm bởi ban ngày nó bị ánh sáng mặt trời làm lu mờ, nhưng nếu để ý thật kĩ và biết cách thì rõ ràng những vì sao kia vẫn luôn tồn tại thật là đẹp đến mê hồn đúng không.

Rượu Vang nắm lấy tay cô, siết nhẹ, anh nhìn thẳng vào mắt cô “cố lên, em là một cô gái mạnh mẽ, đừng nghĩ rằng mình tầm thường, bởi với một ai đó, em là cả thế giới này đấy”

–        Cảm ơn anh vì vẫn luôn ở bên em, sao anh tốt với em như thế?

–        Đừng nghĩ nhiều…