Hạ và Đức ngồi bên quán rượu. Vẫn vị rượu cũ, hai người gọi nhưng không uống.

–        Mai em đi rồi.

–        Anh sẽ tiễn em.

Hạ cười, xua tay.

–        San cũng nói với em câu này, nhưng em không muốn, em muốn đi mà chẳng phải tiếc nuối cái gì cả.

–        ….

–        Anh thích bạn em đúng không? Hạ nhìn thẳng vào mặt Đức rồi cười thật dịu dàng.

–        Đúng, nhưng em đừng nói gì nhé, anh muốn mọi thứ đến thật tự nhiên

–        Anh ngốc lắm, thích người ta thì nên nói đi, đừng im lặng như thế. Bạn em nó cũng ngốc, vô tư quá mức, ngốc nghếch đến mức chẳng biết cái gì mới là của mình.

–        …

–        Anh hãy ở bên San nhé, nó đơn độc lắm đấy. Em chỉ biết nhờ anh thôi.

Đó là những kí ức như vừa đây, nhưng xa, xa lắm.

Đức ngồi ở quán cũ, quán rượu vỉa hè, gọi rượu và nhấp nháp từng li một. Anh cười “ngay cả điều đơn giản là ở bên cô ấy thôi anh cũng chẳng làm được rồi Hạ ơi”

…………

…………

Duyên số cho con người ta gặp nhau, nhưng đôi khi cuộc sống đùa giỡn. Những người thuộc về nhau có đi tìm nhau giữa những biển người và đôi khi có những sự nhầm lẫn, dù nhỏ thôi nhưng cũng làm cho cuộc kiếm tìm ấy dài và xa hơn. Cuộc sống còn mang đến bao cảm xúc vui, buồn, xót xa…tất cả tạo nên một bức tranh mà người ta vẽ bằng màu cuộc sống. Cuộc sống còn có những chia cách, những chờ đợi. Chờ đợi trong những khoảng cách xa và rộng, những trái tim dù chẳng ở bên nhau nhưng vẫn kiếm tìm nhau.

San đã đến một nơi khác, nơi chỉ có tuyết trắng xóa vào mùa Đông, nơi mà thật khó có thể tìm thấy màu vị cũ. Những ca mổ, những trị liệu làm cho cô mệt mỏi. Nơi này cô có nhiều thời gian hơn, để suy nghĩ về mọi thứ đã qua. Cô đã từng tha thiết thích Lâm, nhưng cô nhận ra đó là chỉ là một thứ ánh sáng khiến cô chói lóa. Cô thấy cô giống như đứa trẻ cứ nằng nặc đòi bằng được thứ đồ chơi mới nhưng khi có được thì chẳng biết làm gì với nó.

Thích không có nghĩa là yêu. Thích suy cho cùng cũng chỉ là một trạng thái tình cảm giống như bị mê hoặc, nhiều người thích rồi yêu nhau, nhưng cũng nhiều người, thích, và phát hiện ra rằng, đó chỉ là thứ cảm xúc lãng đãng nhất thời.Người ta chỉ cần một  1 s để thích một ai đó, nhưng phải mất rât lâu để nhận ra liệu đó có thể là tình yêu hay không.

San bắt đầu đặt bút viết, cô tự nhủ rằng, sẽ chính tay cô viết lên hạnh phúc của cả cuộc đời mình.

………………

Hai năm sau.

Cũng là một mùa Đông lạnh lẽo. Nắng mỏng, mây trắng và cái lạnh se se. Cuộc sống vẫn hối hả trôi đi và thời gian với những vết thương dù chưa phai nhạt nhưng đủ để thôi không còn nhức nhối nữa.

Những kí ức khép lại nhưng đủ để tạo thành những vết dấu trong tim mà mỗi khi bước chân qua những con đường xưa cũ thấy tim nhói đau và không thôi thương nhớ.

Lâm mới mở phòng khám và phát thuốc miễn phí cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Đây là tâm nguyện lớn nhất của anh và sau bao nhiêu cố gắng anh đã làm được. Nhờ có phòng ấy mà bao nhiêu số phận đã được anh cứu khỏi bàn tay tử thần,bao nhiêu nụ cười lại nở trên mỗi những tâm hồn thơ trẻ. Lâm cần mẫn và bận rộn với công việc, nhưng anh vui và hạnh phúc với điều giản dị ấy. Thỉnh thoảng, anh vẫn nhớ tới một cô gái đặc biệt…

Mai Chi đã trở thành một giáo viên huấn luyện múa chuyên nghiệp, cô đến phòng tập hàng ngày với niềm đam mê và sự yêu nghề. Giờ cô đã trưởng thành hơn, cứng cáp và có độ sâu sắc hơn. Ai cũng ngạc nhiên với sự thay đổi của Mai Chi, có lẽ, khi có nhiều chuyện xảy ra dù không phải với cô nhưng cô cũng cảm nhận rõ ràng số phận đã cho cô may mắn biết bao nhiêu.

Còn Đức, anh vẫn bận rộn với công ty sách, bận rộn với những bản thảo, những dự án. Ngày nào người ta cũng nhìn thấy vị giám đốc trẻ tuổi ấy đến công ty sớm nhất và cũng ra về muộn nhất, dường như anh làm việc như một cỗ máy mà chẳng biết đến mệt mỏi.

Nắng, nắng Đông hanh hanh, se se gió, những đôi má bỗng hồng lên trong nắng và mây mùa về…

Trời bỗng gần hơn với đất và tim bỗng thấy như đầy tràn tin yêu.

….

Những bản thảo xin xuất bản mới được gửi đến được để trên bàn, trong đó có một bản thảo được đánh giá cao và đang chờ xin ý kiến của vị giám đốc trẻ.

Anh bỗng rùng mình, mỉm cười từ những dòng chữ đầu tiên ở trang đầy tiên và cho đến những trang cuối cùng.

“Là…cô ấy !”

Mọi thứ quay trở lại hai năm trước, không thiếu một chi tiết giống như mọi cuốn phim ghi lại đầy đủ và được viết bằng cả trái tim tác giả.

Anh mỉm cười. Anh nhìn vào cuốn lịch được để trên bàn. Cũng đúng vào mùa Đông, cũng đúng cái không khí này cách đây hai năm. Mọi thứ sao nhanh quá ! Chỉ có điều anh chưa bao giờ quên…

Anh chưa bao giờ quên người con gái có nụ cười và trái tim ấm áp ấy.

Anh chưa bao giờ quên cái cảm giác thật dễ chịu mỗi khi anh bên người ấy, mỗi khi mệt mỏi và mỗi khi anh đi bên cô thật gần.

Anh chưa bao giờ quên vòng tay thật rộng của anh ôm lấy người ấy, để chở che và yêu thương.

Tình yêu là những cung bậc cảm xúc thật lạ.

Anh rất thích người con gái ấy và anh biết rằng, anh cũng rất yêu, yêu nhiều, nhiều lắm.

Nhưng bản thảo ấy còn dang dở, đoạn kết dường như đang chờ để viết tiếp…

….

….

Nắng Đông hanh hanh.

Trời lộng gió…

Một ngày bận rộn, Lâm khép cửa phòng khám để ra về.

Một bóng dáng rất quen đứng trong nắng chiều, gió thổi ngược làn tóc.

“SanSan, là em ư?”

Cô đứng đấy, giữa nắng ấm, mỉm cười. Nụ cười của cô đẹp đến mê hồn, làn da trắng, đôi má ửng hồng vì nắng.

Lâm khẽ dụi mắt, anh không tin rằng cô đang đứng đó, bên anh, thật gần như thế này.

Họ ngồi bên một quán café yên tĩnh.

–        Trông em rất khỏe mạnh, và còn rất…đẹp nữa.

–        Cảm ơn anh, suýt nữa em không còn nhận ra anh nữa đấy, giờ trông anh giống bác sĩ thật rồi.

–        Thật may khi nghe em nói thế đấy. À, thế em về bao giờ?

–        Mới thôi, em về và đến tìm anh luôn.

Họ ngồi bên nhau, những câu chuyện được nhắc lại. Họ kể cho nhau nghe về cuộc sống của mỗi người. Cả Lâm và San đều muốn biết thật nhiều về những gì đã đến trong hai năm qua,hai năm không gặp và hai năm không một tin tức về nhau.

Lâm giờ đã có một phòng khám cho riêng mình, còn San, đã mạnh mẽ hơn, đã cứng cáp hơn sau những sóng gió. Những cơn đau giờ đã qua rồi.

–        Lâm à, anh biết không, ngày xưa em rất thích anh.

–        Thế còn bây giờ. Lâm nhìn thẳng vào mắt San.

–        Em không còn cảm giác ấy nữa.Cho đến phút cuối, em mới nhận ra, em chỉ thích anh, nhưng người em yêu không phải là anh. Đáng lẽ, em nên nhận ra điều này sớm hơn, nhưng giờ cũng không phải là muộn đúng không anh? San nhìn Lâm như muốn nói một lời xin lỗi.

–        ….

–        ….

–        Em đã gặp cậu ấy chưa ?

Cô gái im lặng, mỉm cười rồi bước đi. Quay đầu lại vẫn thấy Lâm đứng nhìn cô. Vẫy tay chào anh thêm một lần nữa. Cô bước, những bước chân tự tin và thanh thản, cô nhìn lên bầu trời, thấy những cánh chim trắng như đang trở về…

Đám cưới của chị gái San.

Chị gái cười hạnh phúc lộng lẫy và xinh đẹp bên chú rể.

Đám cưới tràn ngập tràn nhạc và hoa, khách mời đến đông đủ và vui mừng chúc phúc cho đôi uyên ương. Lâm và Mai Chi đến từ rất sớm, họ sánh bước bên nhau. Họ rất đẹp đôi và vẻ đẹp của Mai Chi đằm thắm hơn. San vẫy chào hai người. Rõ ràng thấy được những người mình yêu thương giờ đều hạnh phúc. San liếc nhìn chị và người đứng bên chị gái, cô tin vào sự lựa chọn của chị, cô cảm nhận được anh là người yêu thương chị gái cô nhất mực và chắc chắn họ sẽ sống hạnh phúc mãi mãi.

San cười rạng rỡ.

Giữa tiếng nhạc và hoa, giữa tiệc rượu, giữa đám đông.

Bỗng chốc thấy nhịp tim như đang gần, thật gần.

Ánh mắt vô tình lướt qua..

Có hai con người bỗng chốc tìm thấy nhau.

San đứng đấy, mỉm cười với Đức

Anh đặt li rượu trên tay xuống, rõ ràng anh đang run lên. Anh bước tới thật nhanh chen qua những người khách.

Anh cầm lấy tay cô, rõ ràng là cảm nhận một hơi ấm của da thịt. Rõ ràng là anh không phải đang mơ.

“Rượu Vang, lâu rồi không gặp anh”

Chẳng cần biết mọi thứ diễn ra xung quanh, anh ôm lấy cô thật chặt sợ như nếu chỉ cần buông tay ra, cô sẽ tan biến mất.

“Em đã về rồi đây !”

“Anh đã rất nhớ em !”

Những trái tim đã thật gần bên nhau. Hạnh phúc đã đến và vẹn tròn.

Đám cưới diễn ra trong tiếng nhạc rộn ràng, không khí ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.

Ở đó còn có những đôi bàn tay nắm chặt bên nhau.

…………

…………

Nắng lên, xua tay cái lạnh.

Trời cao và rất trong đón một mùa mới đang về.

–        Em biết không, ngày xưa, anh thích em lắm nhé…

–        Ngày xưa thôi ư, thế còn bây giờ?

–        Anh…yêu em.

–        Em cũng yêu anh.

Họ đi giữa phố, bàn tay nắm chặt bàn tay và trái tim hòa cũng một nhịp. Chẳng còn rào cản, chẳng còn nước mắt và những nỗi đau nữa. Mọi thứ khép lại và mở ra một trang mới. Những cảm xúc rộn ràng và mới mẻ đang đến. Đôi khi tình yêu có một chặng đường để đến được với nhau nhưng điều thật sự quan trọng là những trái tim vẫn hướng về nhau dù trong cách trở.

Đôi khi những cảm xúc lãng đãng làm cho con người ta đi chệch hướng, đôi khi thích vẫn chưa phải thật sự là yêu và đôi khi yêu người ta cần phải có sự chờ đợi.

Họ bước đi dưới nắng, và trao nhau những chiếc hôn nồng nàn.

Như thế đấy, hạnh phúc và tình yêu vẫn ngập tràn….

Đôi khi, là cuộc sống có những điều chẳng thể nào khẳng định được…cho đến phút cuối cùng….

“Ngày xưa, anh thích em lắm nhé….”

HẾT