Kì nghỉ ba ngày.

Đám bạn trong lớp đại học San rục rịch chuẩn bị về quê từ mấy hôm trước. San không về nhà, hội tình nguyện có một kì nghỉ ba ngày đến biển với mục đích là thắt chặt tình đoàn kết giữa mọi người và khích lệ tinh thần của cả hội. San là người mới nhưng cũng không ngại ngần tham gia, gọi điện cho bố mẹ từ trước xin phép và thật may khi bố mẹ San vui vẻ đồng ý cho cô con gái có thể vắng mặt khi gia đình đoàn tụ trong kì nghỉ.

San dậy từ sớm, chuẩn bị đồ từ tối hôm trước cẩn thận và tính toán kĩ từng món đồ từng bộ quần áo sẽ mang đi, tính San vẫn cẩn thận như thế, nhìn bên ngoài chắc ai đó có thể đoán San là một người ẩu và vô tâm nhưng thực sự không phải thế.

–        SanSan, em đến sớm thế?. Lâm đến, vỗ thật tự nhiên vào vai San từ đằng sau, San quay lại.

–        Anh Lâm, em cũng mới đến thôi.

–        Thế cậu Mạnh đâu rồi, chả thấy bóng dáng đâu cả.

–        Mạnh chưa đến anh ạ, xe trên đường đi thì bị hỏng.

–        Ra thế, à chết, anh quên chưa giới thiệu đây là Mai Chi, Mai Chi đây là SanSan, hai em làm quen đi”

–        Chào, tớ là San.

–        Chào !

Gương mặt mới lạnh te và cũng như thờ ơ với nụ cười rất thân thiện của San.

–        Mai Chi làm trợ lí cho anh nhưng thời gian qua xin nghỉ vì phải đi diễn, cô ấy là diễn viên múa.

–        Vâng

–        Kìa, Mạnh đến rồi đấy.

Lâm nhanh chóng ra bắt chuyện với Mạnh vui vẻ, cả Mai Chi cũng đi theo khi Lâm vừa dời khỏi chỗ Lâm đứng, San chỉ vẫy tay với Mạnh cười. Đứng từ xa San lặng lẽ nhìn kĩ Mai Chi từ đầu đến chân cô ấy dáng người cao mảnh khảnh, khuôn mặt đậm chất á đông nhưng mang một vẻ đẹp hiện đại, cô ấy đúng là….tuyệt đẹp.

Qua những người bạn khác San biết Mai Chi là một diễn viên múa có tiếng và triển vọng, bố mẹ Mai Chi đón Lâm về nuôi từ trại trẻ mồ côi. Họ lớn lên bên nhau. Tính Mai Chi có vẻ khó gần và người duy nhất cô ta tỏ ra thân thiện là Lâm. Những lần đi tình nguyện của Mai Chi mục đích cũng chỉ để đi với Lâm, nhưng số tiền bố Mai Chi dành để xây lên trung tâm và thành lập nên hội tình nguyện cũng không phải ít, có thể vì lí do ấy mà mọi người coi Mai Chi như một cô chủ nhỏ lắm yêu sách thích học đòi đi làm tình nguyện và từ thiện cho có vẻ hợp thời. San nhìn, họ có vẻ giống một đôi, nhưng cũng không hẳn, thật ra San thấy Lâm chỉ như người anh trai đang chăm sóc cho đứa em đỏng đảnh khó chiều. Và nhiều người cũng nói thêm nữa, tài sản mà bố mẹ Mai Chi dành cho cô con gái sẽ thuộc về chàng rể tương lai và người ấy có lẽ sẽ là Lâm.

Sự xuất hiện của Mai Chi làm cho San không có cơ hội đến gần với Lâm hơn nữa. Cảm giác hơi thất vọng, cảm giác hơn ghen tị vì khi có Mai Chi, ánh mắt của Lâm không nhìn về phía cô nữa. Với San, một cô gái có nhan sắc trung bình, chỉ có một từ có thể diễn tả đó là: bình thường, với điều ấy, khi nghĩ Mai Chi, San có phần tự ti. Nói chính xác thì thường khi một người con gái xinh đẹp hơn mình đứng trước mặt, ai cũng có cảm giác như San mà thôi, chỉ thiếu điều cảm giác ấy sẽ ở lại nhanh hay chóng.

Mai Chi thật là đẹp, một vẻ đẹp khó có vẻ cưỡng lại được cho dù đó là lần gặp đầu tiên. Ở Mai Chi có một sự thu hút mà bất kì ai cũng phải chú ý cho dù đó có phải là…phái mạnh hay không. Thậm chí cô ấy cũng làm cho San phải hướng mắt nhìn. Cô ấy nổi bật giữa đám đông và có cả hàng đống các chàng trai trong hội đang đứng tung hô và tán tụng. Tất nhiên, điều đó là qui luật mà, trước một cô gái đẹp thì bao giờ cũng như thế. Tự dưng San nhìn lại mình, không xinh đẹp, không nổi bật, cũng chẳng giỏi giang ở bất cứ việc gì mà để gây ấn tượng cho một ai đấy. Tự dưng với cái ý nghĩ vu vơ ấy San thấy mình mất tự tin vào bản thân, tự dưng không có cái cảm giác vui và thoải mái cho chuyến đi này nữa, cái hi vọng Lâm sẽ để ý đến cô thật là mong manh…

Đêm của biển.

Nghe thấy cả yên bình trong từng con sóng.

Trăng sáng, chiếu rọi xuống mặt biển thứ ánh sáng trắng lấp lánh.

Sau những cuộc vui ồn ào và náo nhiệt của chuyến đi, mọi người đã khá mệt và đi ngủ hết. San không ngủ được và đi ra ngoài đi dạo một mình. San bước trên cát muốn tìm một chút yên tĩnh và muốn cảm nhận cảm giác mênh mông giữa biển đêm.Con người San là tổng thể của những sự mâu thuẫn: ồn ào có, sôi nổi có, lãng mạn có, tự tin có và cũng nhút nhát như bao người khác….giống như lúc này, lúc mà San đang đi trên cát và lắng nghe biển một cách bĩnh yên và tĩnh lặng nhất.

Trăng, trăng hôm nay tròn vành vạnh, trăng hiện lên giữa biển giống như một quả cầu lung linh đầy ánh sáng. Từng vệt ánh sáng phản chiếu lên mặt biển lấp lánh và lung linh tuyệt đẹp.

–        Em không ngủ à, SanSan?

San giật mình, Lâm đứng bên cô từ lúc nào.

–        Anh cũng thế, sao giờ này anh còn ra đây

–        Biển đêm đẹp đến mơ màng thế này thì ngủ quả thật là tiếc vả lại anh cũng muốn yên tĩnh một chút.

San cười, lần đầu tiên San nghe Lâm nói về cảm nhận của mình có cái gì đó cũng giống San. San và Lâm ngồi trên cát. Từng cơn gió vuốt ve mái tóc San, không khí rõ ràng mang hương vị biển nghe như thấy từng vị mặn mòi của biển đến từng hơi thở.

–        Anh cũng có một đứa em gái, cũng bằng tuổi em.

–        Thế em gái anh giờ ở đâu.

–        Nó đã chết trước khi anh được nhận về làm con nuôi của bố mẹ Mai Chi.

–        “….”

–        Khi ấy, anh chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi, nó 5 tuổi, nó bị bệnh hen, anh không có tiền anh đã chạy đi khắp nơi tìm sự giúp đỡ nhưng anh không cứư được nó….

–        Em thật sự rất tiếc !

–        Không sao, chuyện cũng qua lâu rồi mà em, chẳng hiểu sao, khi nhìn em, anh lại nhớ đến nó…

–        Em tin rằng em gái của anh bây giờ cũng đang sống hạnh phúc ở một thế giới khác, và cô ấy không trách anh đâu.

–        Cảm ơn em !

–        ‘….”

–        “…”

–        Có phải, đó là lí do anh chọn nghề bác sĩ và tham gia hội tình nguyện này không?

–        …

Biển đêm dạt dào từng con sóng xô bờ, trăng lên giữa biển cao và sáng. Lâm trầm ngâm nhìn xa xăm. Cô ngước nhìn lên anh, thấy anh cao vời vợi, ánh trăng trên cao và từng vệt sáng trên biển phản chiếu làm cho khuôn mặt anh mang một thứ ánh sáng kì diệu. Trong giây phút đó, San tự nhủ mình chắc chắn phải ghi nhớ khoảnh khắc này…

–        Hôm nay là sinh nhật em đúng không?

–        Ơ… sao anh biết…

San lúng túng vì câu hỏi bất ngờ. Lâm im lặng rồi nhìn cô cười.

–        Sinh nhật em năm nào cũng ít bạn bè vì bao giờ cũng vào kì nghỉ, nhưng điều hạnh phúc nhất làm em được ở bên gia đình. San giãi bày.

–        Nghĩa là năm nay em đã phá lệ, đi nghỉ cùng mọi người trong hội tình nguyện chứ không về nhà để tổ chức sinh nhật?

–        Sáng mai chúng ta đã về rồi mà, chiều mai em sẽ bắt xe về quê và buổi tối vẫn kịp để hát chúc mừng sinh nhật.

Lâm cười, rồi rất tự nhiên lấy tay cốc nhẹ lên đầu cô “đúng là một cô bé tham lam, dù sao cũng chúc mừng sinh nhật em”

San cười bẽn lẽn “cảm ơn anh, người đầu tiên chúc mừng sinh nhật em khi em bước vào tuổi 20 đấy, đáng nhớ quá”

–        Còn đây là quà, anh lang thang cả buổi chiều nay và thấy cái này hay hay, SanSan có chấp nhận món quà này không?

Lâm xoè tay ra, một con ốc biển có màu vân xanh lạ, San đỡ lấy với sự ngạc nhiên cùng với niềm thích thú.”

–        Nó đẹp quá, cảm ơn anh.

Con ốc màu xanh nằm gọn trong tay San, cô cười hạnh phúc…

Biển đêm dạt dào từng con sóng xô bờ…

Ánh trăng vẫn chiếu rọi từng vệt sáng lung linh…

Hai người đứng trước biển mênh mông trên cao là ánh trăng sáng, thứ ánh sáng lung linh và kì diệu….

Khung cảnh đẹp đến mơ màng….

San thấy trong trái tim một cảm xúc thật lạ lùng, lần đầu tiên cô thấy trái tim mình như thế…

Ngày hôm sau.

San vẫn kịp trở về đón sinh nhật cùng với gia đình nhỏ bé của mình, vẫn là những món ăn San thích mà mẹ và chị kì công nấu nướng, vẫn là nụ cười của bố ấm áp và vòng tay yêu thương của bà nội.

Đêm.

San nằm trong căn phòng thân thuộc, mùi hương hoa đượm hơi sương ngoài vườn thoang thoảng. Con ốc có màu vân xanh nằm im trên giá gỗ nơi mà San thường đặt những món đồ cô coi là quí giá nhất..Tuổi 20 đến với San nhẹ nhàng như thế, San chìm vào giấc ngủ thấp thoáng là đôi mắt nâu dịu dàng của ai đó…

“SanSan…” Trong giấc mơ cô còn nghe thấy tiếng anh gọi cô…

“Lâm à, em thích anh mất rồi !”

Hà Nội- Chiều chủ nhật.

Dung, đứa bạn cùng lớp đại học qua rủ San đi mua quần áo để chuẩn bị cho chuyến đi chơi biển của cô nàng. San đống ý đi luôn, cũng chằng cần mua gì nhưng San cũng thích đi ngó nghiêng một tý đồng thời làm tư vấn viên thời trang cho Dung, đứa bạn xinh xắn với nước da trắng ngần và lúc nào cũng chỉ hợp với gu thời trang nữ tính điệu đà. San thì khác, tín đồ của quần bò áo phông và giày thể thao, thế nhưng con mắt nhìn thì San luôn được bạn bè tin cậy, ví dụ như Dung cứ khi nào đi mua sắm gì cũng phải tha lôi San đi bằng được.

Lang thang hàng chục cửa hàng với đống đồ đạc lỉnh kỉnh, hai đứa khá là mệt. San đang định bảo với Dung là nên về thì Dung có điện thoại.

–        Vâng, thế ạ, em đến ngay!

–        Mày ơi, đi xe bus về được không? Tao có việc gấp lắm, giải thích sau.

San chỉ kịp nói “Hả” và sau đó Dung giật lấy đống đồ và biến mất sau dòng người đông đúc, San đứng trơ trơ giữa đường, giận tím mặt nhưng con bạn cũng đã đi làm gì có ai mà trút giận bây giờ chứ. Nhìn quanh chả thấy có điểm xe bus nào, mà khu này khá lằng nhằng để bắt được xe bus về chỗ nhà San ở. Định lôi điện thoại ra thì phát hiện cái “cục gạch” ấy đã hết pin từ bao giờ, San đang dành tiền nhuận bút từ mấy truyện ngắn được đăng báo để có thể mua được một chiếc điện thoại ưng í mà không muốn xin xỏ “tài trợ” từ chị gái hay bố mẹ. Nhưng thật sự, cái “cục gạch” này nó không thể đợi lâu hơn được nữa vì nó đang biểu tình San cho nó về hưu rồi.

Đi bộ một đoạn khá xa dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi túa ra như tắm, mấy người xe ôm lượn lờ xung quanh chào mời “về đâu em, anh lấy giá rẻ thôi” nhưng San vẫn nhất định không chịu.

San quyết định chờ xe bus, nhưng thảm hại thay, xe đầy những người là người vì đang là giờ cao điểm và chuyên bỏ bến. Đứng giữa nắng đợi đến 4,5 chuyến xe vẫn chẳng thể nào bắt được xe. San bắt đầu thấy chân có triệu chứng đau, người thì nhẹm mồ hôi, đầu thì đau như búa bổ bởi cái ánh nắng gay gắt như muốn cháy da cháy thịt.

“Đành đi xe ôm vậy”San thầm nghĩ và quyết định bởi chẳng còn cách nào tốt hơn nữa, cho dù nếu đi xe ôm thì coi như số tiền định để mua đôi giày mới cũng đi tong.

“Thôi chết, cái ví..hình như mình quên không mang theo”

San đứng trơ giữa đường, dòng người xuôi ngược, đúng là không ngờ là San đang rơi vào cái hoàn cảnh không- một- xu- dính – túi mà lúc này thì chỉ có kêu trời…

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”.

San tức giận đá thật mạnh cái ống bơ nằm chỏng trơ trước mặt ra thật xa để xả hết nỗi tức giận đang ngùn ngụn bốc lên.

Nhưng có gào thét thì cũng làm gì được khi trong người không một xu dính túi, mà bụng San còn đang réo lên biểu tình, họng thì đang như lửa cháy…San chỉ hận lúc ấy con bạn ngốc nghếch gây tai họa không ở đây để San nhảy dựng lên mà “trì trích”mà “cấu xé” cho hả giận.

Thấy hai chân bắt đầu có vẻ như muốn dính với nhau rồi, San đã thấm mệt mà bây giờ chẳng còn cách nào để về đến nhà. Chị gái đi công tác, điện thoại thì hết pin, trong người không có một xu. San bây giờ, thê thảm hết mức !

San ngồi xuống vỉa hè, muốn cho chân nghỉ một lúc vì đã mỏi nhừ, San tính nếu đi bộ có nhanh chắc chừng phải mất hơn 2 tiếng San mới lê lết về tới nhà trọ được.

–        Có đi quá giang không, cô bé.

San ngẩng lên, ánh sáng làm San lóa mắt chỉ nhìn thấy ngay trước mặt mình là một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng và một người thanh niên đang ngó ra khỏi cửa kính.

–        Tôi có thể tự đi được !

San từ chối thẳng thừng mặc dù chân đang mỏi nhừ từng khớp. Tự dưng xuất hiện trước mặt một người –tốt- bụng thế này quả thật là đáng nghi ngờ.

–        Đừng có bướng bỉnh như thế, lên xe đi tôi cho đi nhờ về.

–        Cảm ơn vì lòng tốt của anh nhưng không cần đâu

–        Tôi không có ý gì đâu, chỉ muốn giúp cô thôi đừng có hiểu lầm, vả lại tôi và cô đã từng gặp mặt nhau rồi, nhớ không?

San ngẩng lên nhìn một lần nữa, lục lại trong bộ nhớ, hình như San chẳng quen với ai đi xe ô tô sang trọng thế này cả, mà không, khoan đã…San…nhớ ra đã gặp anh ra ở đâu rồi.

Cái người này…quen quen.

Cốc vang đỏ…hội thảo…

Những chi tiết ghép lại với nhau dần hiện ra trong tâm trí San.

Anh ta chính là anh chàng ở hội thảo với chiếc áo bị đổ đầy rượu vang đỏ loét trên ngực áo !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

–        Có vẻ như nhớ ra rồi đúng không?

–        À, chào anh, trái đất tròn quá nhỉ.

–        Thôi lên xe đi tôi đưa cô về.

San hơi lung túng nhưng rồi cũng quyết định đi nhờ để về nhà, ít ra thì một người có mặt ở hội thảo ấy chắc chắn không phải là một tên đểu cáng lợi dụng như San vừa nghĩ cách đây mấy giây.

–        Haha, thật là ông trời có mắt, thủ phạm làm tôi bẽ mặt trước tất cả mọi người lại đang ngồi bên cạnh tôi ngay lúc này. Phải tính xem sẽ phải “xử lí” cô như thế nào cho xứng đáng mới được

–        Anh đâu phải tự dưng bị như thế, nếu như anh không làm tôi…nghẹn nấc lên như thế thì tôi cũng đã xử sự một cách ….tử tế hơn.

–        Hóa ra là lỗi tất cả là do tôi cơ đấy, thế kẻ nào là kẻ phồng mồm trợn mép lên với cả đống..gì nhỉ, à..susi thì mới bị nghẹn như thế, tôi chỉ có lòng tốt giúp đỡ cô thôi, nhưng có vẻ như đống susi lúc ấy bị..quá tải nên nghẹn cũng coi như là sự tự nhiên.

–        Hừ, sao cũng được…San quay ra nhìn bên ngoài.

–        Thế cô không có ý định xin lỗi tôi hả?

–        Không !

–        Không ư ???

–        Không hề, chưa hề có ý định chỉ là trong suy nghĩ.

–        Haha, được lắm, rất có cá tính.

–        Tóm lại anh cho tôi đi nhờ xe là bởi vì anh muốn được nghe từ tôi một câu xin lỗi hả?

–        Có thể thôi !

–        Thế thì làm anh thất vọng rồi người tốt ạ !

–        Cô nhầm rồi, tôi không phải là người tốt đâu, cô phải trả công tôi chứ.

–        Tôi..tôi …không mang tiền, và điện thoại cũng..hết pin nữa.

–        Thế thì tôi sẽ cho cô nợ.

–        Thôi được rồi, anh cứ tính tiền xe và km như tiền taxi nhé, tôi sẽ trả, đọc cho tôi số điện thoại của anh.

–        Không, đọc cho tôi số điện thoại của cô trước, nhỡ cô không gọi cho tôi thì sao?

–        Trời đất, nhìn tôi giống một đứa lừa đảo lắm hả, mà anh cũng được lắm, ban đầu mồm nói cho đi nhờ sau đó lại đòi trả tiền.

–        Tiền là mồm cô nói ra đấy chứ, tôi chỉ nói cho cô nợ thôi.

–        Thôi được rồi…kìa, anh rẽ phải đến cái nhà có chùm hoa giấy ấy, nhà tôi đến rồi,và đây là số điện thoại của tôi, hãy gọi cho tôi khi nào anh…đòi tiền cho- đi- nhờ- xe.”

–        Ok, tôi sẽ gọi, khoản nợ này cũng kha khá đấy chứ !

Anh chàng tóc nâu nháy mắt với San, San bực bội vì cái kiểu nói châm chọc ấy và đóng cửa xe đánh “rầm” một cái cho hả giận rồi đi thằng vào nhà, chả thèm nhìn lại thêm phút nào nữa. Nếu không phải vì đang rơi vào hoàn cảnh thê thảm ấy thì có cho tiền San cũng không bao giờ thèm đáp lời với cái kẻ đáng ghét ấy. Cái giọng điệu của anh ta thôi San nghĩ đến đã thấy bực bội rồi.

Cô bé đi vào nhà, cái dáng bướng bỉnh ấy làm cho người thanh niên không khỏi bật cười, anh nhìn theo khi cô bé khuất hẳn, cứ thế cười một mình, nụ cười thật sảng khoái về cô bé có mái tóc ngắn và đôi mắt to tròn đầy cá tính.

Anh cười và nhún vai, hình ảnh cô bé lại hiện lên, và như một phản xạ tự nhiên, cười thật thoải mái, nụ cười hiếm hoi và đôi mắt nâu ánh lên một niềm vui lạ.

(Còn tiếp )