Nắng mùa thu, cái nắng chẳng đủ gay gắt nhưng đủ làm ấm nóng những tâm hồn. Nắng trải dài trên từng con phố, nắng len lỏi vào từng ngõ ngách, từng con đường. San và Hạ đi giữa phố, hai đứa không nói gì với nhau, chỉ im lặng bên nhau và cảm nhận những gì đang diễn ra. Hạ, một người bạn thân của San từ cấp 3, nhưng bận rộn, Hạ chỉ xuất hiện vào những lúc San thật sự cần. Còn bình thường, Hạ biến mất nhưng chưa từng tồn tại. Thỉnh thoảng San cũng thử định nghĩa tình bạn giữa cô và Hạ xem như thế có đúng với nghĩa bạn thân hay không nhưng có vẻ như điều đó chưa có câu trả lời. Hạ vẫn luôn là người bên cô, lúc cô cần, lúc cô cần có một ai đó hiểu và biết lắng nghe…

Hạ, cái tên hình như cũng giống với tính cách. Hạ sôi nổi, thẳng thắn và rất “ngông”, Hạ sẽ làm mọi việc chỉ vì cái lí do duy nhất là vì Hạ thích. Hạ có tính cách mạnh mẽ. Bố mẹ Hạ chia tay từ khi Hạ còn rất nhỏ, Hạ lớn lên một mình. Trái tim chai sạn những nỗi đau.

Hạ đôi lúc vẫn trì trích cô về không dám viết tiếp, vì không dám thực hiện ước mơ chỉ vì người khác. Hạ khác San, Hạ sống cho chính Hạ, còn San, ước mơ của San không thể là của riêng San. Và đối với San còn rất nhiều những lí do khác nữa…

–        Nếu tao là mày, tao sẽ sống cho riêng mình và tiếp tục thực hiện ước mơ ấy chứ không đâm đầu vào những thứ mà mày chẳng biết, chẳng đam mê.

Thỉnh thoảng Hạ vẫn dùng những lời lẽ như thế để nói với San. San chỉ cười cho qua chuyện bởi tất cả cũng qua. Cô còn nhớ, 3 năm về trước, San cầm trên tay hai giấy báo nhập học của hai trường đại học. Hai ngành học chẳng có tý liên quan gì tới nhau mà cô sẽ chỉ được chọn một trong hai. Một đó là ước mơ  của cô, một nhà văn, còn một là ước mơ của bố cô, cô sẽ trở thành nhà kinh doanh  hoặc ít ra cũng làm văn phòng với số lương cố định công việc cố định…Cô chọn ước mơ của bố và đó là điều mà mãi đến cho tận bây giờ Hạ vẫn thêm vào trong mỗi câu chuyện như một sự tiếc nuối cho San hay đúng hơn là đang cố gắng để làm gì đó…

Hạ yêu một người gần 4 năm, rồi chia tay không tiếc nuối. San chỉ nhìn thấy nụ cười của bạn cô trong nỗi đau. Tình yêu không đủ lớn để cho người ấy có thể nắm chặt tay Hạ. Hạ để mối tình ấy qua đi, như một sự cao thượng và đầy kiêu hãnh…

–        Mày à, tao thích một người. San thỏ thẻ với Hạ.

Hạ với cái kiểu ngạc nhiên nhìn San chăm chú, Hạ biết là cho đến tận bây giờ San còn chưa yêu ai, thậm chí đôi lúc Hạ còn trêu chọc San còn chưa có nổi một mảnh tình vắt vai.

San kể cho Hạ về Lâm với sự quan tâm và niềm vui trong từng câu nói. Cả việc Lâm đã là người xuất hiện như thế nào, hôm sinh nhật San, rồi từng cử chỉ của Lâm rồi con ốc vân xanh và câu lạc bộ với những người khá lập dị cùng với những cuốn sách ngả màu.

–        Có vẻ như mày đang cố gắng để “thích hợp”, nhưng tốt nhất mày nên là mày thì đúng hơn.

–        Ý mày là sao chứ, yêu một người có đúng là làm tất cả mọi thứ để người ấy hạnh phúc không?

–        Điều đó không sai nhưng không hoàn toàn đúng… mà thôi, nếu thích, mày cứ thích anh ta đi, tùy mày. Tao cũng tò mò muốn biết anh ta như thế nào.

“ Nhưng mày biết không, anh ấy. bên cạnh anh ấy còn có một người khác…” San thở dài và nghĩ về Mai Chi .

“Nghĩ làm gì nhiều chứ, cuộc sống, đôi khi, mày sẽ chẳng hề khẳng định được điều gì, cho đến phút cuối cùng.”. Hạ buông một câu có vẻ như chẳng mấy ăn nhập.

Nắng cuối chiều màu đỏ rực,những đám mây tụ thành từng vầng màu trông lạ mắt…

Hạ và San trầm ngâm nghe bản nhạc không lời bên cốc café đắng ngòm và lặng lẽ nhìn về xa xăm.

Hai đứa có hai tâm trạng khác nhau.

Phía xa chân trời, một màu xám ảm đạm….

“Tao mới quen một anh làm về xuất bản sách, mày hãy viết đi, biết đâu…hãy cứ làm những thứ mà mày thích đi…”. Giọng Hạ chậm rãi.

San về nhà, cửa đóng im ỉm. San đã quen với sự tĩnh lặng đến chết người này. Chị gái San vẫn chưa về, khu phố lên đèn. Tự dưng San thấy sợ cái sự im ắng này.

Đôi khi đối diện với chính mình San lại có cảm giác sợ hãi…Tâm trạng San là những thứ hỗn độn và chồng chéo lên nhau. Câu nói của Hạ gợi lại cho San những dòng suy nghĩ trái ngược.

Gục đầu lên những trang viết còn dang dở. San nhìn vào đó với sự trống rỗng, cô còn không hiểu cảm xúc của chính mình…

Cô nhìn lại mình, rồi bất giác thứ cảm xúc nào đó làm cho những điều đã xưa cũ lại ùa về. Lật những trang còn đang viết dở, San thấy lòng mình đau. Nhưng nỗi đau nào thì cũng qua đi, chỉ còn những vết thương lòng còn ở lại…

Đó là một buổi chiều ảm đạm…

–        Tao đã nói rồi, cấm mày được viết lách gì, học hành không học hành tử tế xuất ngày cắm đầu vào những thứ điên rồ. Mắt bố đỏ ngầu giận dữ ném những trang giấy mà San viết.

–        Bố không thể nói như thế, đó là điều con thích, đó là ước mơ của con, bố không có quyền…Mắt San mọng nước,giọng lạc đi.

–        Cái nhà này đã có một người đã đi vào con đường chết chỉ vì cái thứ văn chương vớ vẩn ấy, còn mày, mày định đi vào vết xe đổ ấy hả, tao cấm ! Đốt, đốt hết !

San im bặt, nước mắt làm nhòe mờ những thứ đang diễn ra xung quanh, chỉ còn lờ mờ là thứ  ánh sáng của lửa và những trang giấy đang bị nuốt gọn trong ngọn lửa ấy. San đứng bất động nhìn cái giấy báo nhập học ngành Sáng tác dần dần biến mất trong ngon lửa bập bùng.

Trong ánh lửa ấy, San thấy có bóng dáng thân quen của một người…

…..

Chú là em trai của bố.

Chú San mơ ước trở thành một nhà văn. Đó là một người có hoài bão và đam mê viết. Cả nhà cô cho rằng đó là một ước mơ viển vông, chú sống lập dị và khó hiểu. Ai cũng bảo chú sống không có thực tế, thậm chí người yêu chứ cũng bỏ chú chỉ vì không hiểu nổi những gì chú làm. Trong câu chuyện của cả nói về chú thấp thoáng có bóng dáng một người con gái…

Cả nhà chỉ có San thân với chú nhất. Hồi bé San vẫn thích nhìn chú cần mẫn với chiếc bút mực và từng trang giấy. Chú là người đầu tiên dạy cho San biết chữ, câu chuyện đầu tiên mà San biết đọc là chính câu chuyện chú viết về một cô bé có hai bím tóc xinh xinh, có hàm răng bị sún và khi khóc nhè luôn đòi chú phải mua kem và chơi trò cá ngựa. Mãi sau khi có thể đọc hiểu được San mới biết chú viết về chính San. Cô còn đấm vào cái lưng to bè của chú và bảo sao chú không viết cháu như thế này, như thế kia giống như trong câu chuyện cổ tích. Lúc ấy, San vẫn còn nhớ rõ lắm, nụ cười của chú “ Chú viết về SanSan của chú, vì SanSan chỉ là SanSan mà thôi”.

Cái tên SanSan chú đặt cho và cái cách chú gọi cô thân thương như thế.

San yêu từng trang giấy, yêu cái bút mực thỉng thoảng vẫn bị dây mực làm bẩn tay chú, yêu những câu chuyện chú viết, yêu cái dáng cần mẫn và giọng nói thân thương gọi cô trìu mến.

Nhưng cô không biết được rằng, căn bệnh của chú đang đến giai đoạn cuối…

SanSan !

….

Sau một đêm khi thức dậy San nhìn thấy chú gục trên bàn, chiếc bút mực còn chưa kịp đóng nắp lại.Chú không tỉnh lại nữa. Không có ai còn gọi cô là SanSan. Chú ra đi lặng lẽ như thế…

Chú không còn gọi SanSan nữa.

Không còn ai gọi cô là SanSan nữa.

Cả nhà cho đốt những trang giấy, những bản thảo của chú. San nằng nặc giữ lại những chỉ có thể giấu được chiếc bút máy còn mọi thứ tan theo mây khói biến thành thứ tàn tro màu xám ảm đạm trong một một buổi chiều.

Nhiều năm qua đi, San lớn lên những kí ức về người chú vẫn còn nguyên vẹn. Mọi người tránh nhắc đến và nhất là cả nhà sợ San lại đi theo con đường của chú…Cây bút của chú San vẫn đem theo bên mình mặc dù nó không còn viết được nữa, thỉnh thoảng khi nhớ về chú San vẫn cầm cây bút nâng niu. Nhiều khi đứng đối diện với ngôi mộ của chú, San vẫn ao ước một lần được nghe chú gọi “SanSan !”

……

Và rồi vào một buổi chiều cũng ảm đạm như ngày chú ra đi. San đã hứa không bao giờ dính đến nghiệp văn chương như chú.

“Con hứa !” Trong nước mắt San nhìn thấy khuôn mặt bố cô với ánh mắt nhìn cô cầu xin. Cô khóc, thổn thức trong vòng tay bố.

Cho đến tận bây giờ, trong giấc  mơ cô vẫn còn thấy ánh lửa vàng bập bùng cùng với vết tro tàn màu xám.

San trở về với thực tại, bên chiếc máy tính cũ mèm phát ra những tiếng rè rè từ cái quạt gió bị hỏng và đống giấy lẫn lộn. Cô thấy mình cô đơn, cầm điện thoại lên, cô tìm số của Lâm.

Nhưng cô không đủ can đảm để bấm nút gọi.

Dãy số chạy qua chạy lại một cách vô hồn…

San không đủ can đảm để gọi cho Lâm.

Anh sẽ nghĩ gì về cô, cô sẽ phải nói những gì có chắc anh sẽ hiểu, cô không biết nữa…

Bóng tối bao trùm lấy cô, trong căn phòng với những thứ đều xa cách và đem lại cảm giác trống trải. Cô khóc, không biết lí do cho những giọt nước mắt ấy là gì. Chỉ đơn giản là cô muốn khóc nước mắt sẽ làm cho San cảm thấy nhẹ nhàng hơn…

Có người gọi điện đến. Không phải là Lâm.

–        Cô bé, đang làm gì thế? Từ đầu dây bên kia là giọng nói của anh chàng Rượu Vang.

San im lặng, nhưng chỉ vài thứ âm thanh phát ra anh biết San đang khóc. Tiếng Rượu Vang càng dồn dập hỏi tại sao, San càng nức nở hơn nữa.

–        Nếu muốn khóc, cứ khóc đi, nhưng tôi chỉ cho cô 10p thôi…

San gặp Rượu Vang dưới thềm nhà, anh đến gặp San. San không biết mình nói gì với anh. San im lặng, trên mi, những giọt nước mắt vẫn còn lăn dài. Anh đưa tay lau nước mắt cho San và bảo “đi ngắm cảnh Hà Nội đêm nhé”

Lâu lắm rồi San không lang thang với ai đó, nếu có thì cũng chỉ với Hạ. Anh không hỏi lí do tại sao San khóc như tỏ ra tôn trọng sự riêng tư. Đứng từ trên cao nhìn xuống là khung cảnh thành phố ban đêm sáng rực với bao ánh đèn nổi bật lên trên nền đen của bóng tối. Đưa cho cô một cốc trà nóng. Anh đứng bên cô im lặng, đầy thông cảm và nhẫn nại chờ cho tâm trạng của cô sẽ bớt đi được phần nào.

–        Cảm ơn anh nhiều lắm, em thấy đã khá hơn nhiều rồi.

–        San…hãy luôn cười, San nhé, anh thích nhìn thấy em cười hơn.

Đêm, những ánh đèn trông xa như hàng ngàn ngôi sao trên trời đang lấp lánh.

Cơn gió thoảng qua trong đêm bắt gặp nụ cười của một cô gái trên đôi mắt là hàng mi ướt…

**************************

Hạ mới tìm được cho mình một công việc part-time mới, cô ứng tuyển vào vị trí thiết kế trang bìa cho những cuốn sách. Cô quen giám đốc của công ty này qua một số mối quan hệ lòng vòng. Nhưng không phải vì thế mà cô được chọn. Hạ phải vượt qua hàng đống những ứng cử viên sáng giá, Hạ cũng được nhận vào vì sự sáng tạo cũng như sự táo bạo trong những chi tiết. Hạ chăm chỉ với công việc trên công ty tối về lại bận bụi với những thiết kế của hàng loạt dự án sách sắp tới. Gíam đốc của Hạ khá trẻ anh ta sống ở Mĩ và mới về Việt Nam thành lập công ty được gần một năm nhưng đã có những thành công nhất định. Với Hạ, ngoài công việc Hạ giám đốc coi Hạ như em gái, thỉnh thoảng hai anh em vẫn thưởng rủ nhau đi trà đá hay nhâm nhi những li rượu đời thường.

Hạ chọn cho mình công việc này vì để có được sự thực hành cũng như chút kinh nghiệm thêm về thiết kế bìa sách. Hơn nữa, trong những ngày tháng chờ đợi cấp visa du học thì đây cũng là khoảng thời gian để cho cô bớt rảnh rỗi và tránh cái cảm giác nhàm chán với cuộc đời.

Sau khi chia tay người cô yêu sau bốn năm, Hạ chọn cách ra đi. Cô muốn tìm cho mình một chân trời mới và một khoảng rộng mênh mông để vẫy vùng. Gặp lại người ấy trong đám cưới của anh, Hạ cười, nụ cười tươi tắn nhưng cô lại chính đang cười trong nỗi đau của chính mình.

Hạ là con gái tỉnh lẻ, giống như San. Hạ yêu người ấy, người con trai Hà thành ngay từ những ngày đầu bước chân vào đại học. Hạ và anh gặp nhau như một sự sắp đặt mà Hạ đã từng tin rằng đó là duyên phận. Nhưng mọi thứ có lẽ chẳng ai đoán trước được điều gì. Gia đình anh biết anh yêu Hạ, họ không thích người như Hạ, một đứa con gái có tính cách mạnh mẽ, đứa con gái không được bố mẹ ở bên giáo dục từ nhỏ,một đứa con gái tỉnh lẻ, không có nhà, không có tiền. Hạ chẳng có gì ngoài tình yêu dành cho anh. Tình yêu không phải với anh mà là với mẹ anh và gia đình anh thì điều đó là không đủ…Người con gái cùng anh đi đến suốt cuộc đời là một cô gái chuẩn mực, bố mẹ giàu có, được học hành tử tế, được học những thứ về nghệ thuật như piano, vẽ tranh và quan trọng hơn là cô ấy không phải là một đứa con gái nghèo giống như Hạ.

Anh không đủ mạnh mẽ để nắm tay Hạ và cô quyết định dời xa anh không một chút níu kéo. Cô bỏ lại sau lưng mọi kí ức tốt đẹp về những ngày tháng hạnh phúc, bỏ lại khung trời mộng mơ của ngày nào và bỏ lại anh trong khoảng trống kí ức vô hình.

“Anh biết không, bây giờ em thấy em chẳng có cái gì hết, gia đình không có tiền không có, nhà cũng không, cả một tình yêu rẻ rách cũng không có nốt” Đó là lời Hạ nói khi say.

Mọi người trong văn phòng đã về hết. Hạ còn ngồi lại để hoàn thành nốt vài chi tiết nhỏ.

–        Cô chưa về hả? Anh không có nhiều tiền để trả cho nhân viên tự nguyện làm thêm giờ đâu nhé ! Đức, vị giám đốc trẻ đứng bên cạnh cô từ lúc nào vẫn cái cách xưng hô đầy thân mật.

–        Xong rồi đây sếp ạ. Hạ cười rồi tắt chương trình đồ họa.

Màn hình máy tính hiện ra…Một nụ cười và gương mặt rất quen…

Đức khẽ cười.

Quán rượu ốc vỉa hè trong buổi chiều của mùa thu. Màu xám ảm đạm của bầu trời sau cơn mưa và xung quanh mọi thứ đểu ẩm ướt đến khó chịu. Có hai người ngồi bên li rượu màu trắng nhạt và đĩa ống nóng, bà chủ quán thân thiết chào đón hai người khách quen. Một cậu thanh niên và một cô gái ăn mặc trông rất lạ với những thứ vòng vèo phụ kiện lạ mắt lúc nào cũng chỉ ngồi ở cái bàn ấy, gọi một đĩa ốc và một chai rượu, lúc nào cũng đến đây vào những buổi chiều. Hai con người có hai vị thế khác nhau, nhưng họ ngồi bên nhau với sự chân tình và những khoảng cách về tiền bạc, địa vị không còn…

–        Sau này em đi rồi, không biết còn ai ngồi uống rượu ốc với anh nữa?

–        Anh kiếm lấy ai đấy thay thế đi là vừa đấy.

–        Cũng chỉ tại em, đầu độc anh đến quán này và cả cái vị rượu khó quên ở đây nữa.

–        Một người như anh không nên ngồi đây, anh phải vào những nhà hàng sang trọng , uống rượu ngoại, nhân viên phục vụ niềm nở chứ không nên ngồi quán vỉa hè như thế này. Mất hết cả vị thế. Hạ nhìn Đức cười hục hoặc.

–        Em nghĩ thế là sai rồi, khi ngồi những chỗ như thế này, anh mới chính là anh, còn khi bước vào những nơi sang trọng ấy, anh phải cố gắng tỏ ra…gì nhỉ.. biết đi đứng ăn nói..à…lịch lãm  biết trả tiền tip đúng kiểu..Thậm chí chẳng bao giờ ăn hết phần trong đĩa…Chẳng thoải mái chút nào…

Hạ quen Đức cũng chưa lâu, nhưng thân thiết bởi Hạ coi anh như anh trai, còn Đức thì coi Hạ như đứa em gái cần được vỗ về. Anh biết hoàn cảnh của Hạ nhưng không tỏ ra thương hại vì anh biết Hạ ghét điều đó, anh luôn cố gắng đối xử với Hạ giống như những người khác. Cố gắng không để cho cô biết rằng anh thương cô như tình thương của một người thân.

Anh muốn Hạ ở lại, nhưng không có gì để níu kéo cô. Cô bảo rằng hãy để cô đi và sau này gặp lại chắc chắn anh sẽ nhìn thấy cô với nụ cười chứ không phải ảm đạm như thế này. Đức tôn trọng quyết định ấy và đối với một người con gái như Hạ khi mà thứ duy nhất cô nâng niu là tình yêu cũng đã mất đi thì sẽ chẳng còn gì để ngăn bước chân của cô.

Hạ muốn anh giúp cô một việc trước khi đi, cô kể cho anh nghe câu chuyện về một cô gái có một niềm đam mê cháy bỏng nhưng bắt buộc phải từ bỏ.Đó là câu chuyện về người bạn thân tốt nhất của Hạ…Đó là lí do tại sao Hạ đang cố làm điều này dành cho người bạn ấy.

–        Anh không có thói quen làm việc theo cảm tính hay do những mối quan hệ thân quen. Nhưng…nếu là bạn em và đúng như những gì em nói, hãy bảo cô ấy đến gặp anh…

Anh nói như thế là đã gần như nhận lời Hạ. Cô vui vì đã cô đang cố gắng làm một việc tốt cho San

–        Cô bé chụp ảnh với em mà em để làm hình nền máy tính ấy, anh cũng nhìn thấy rồi đúng không?

–        ồ…!!!

Đức cười tủm tỉm, giấu đi sự ngạc nhiên.  “Đúng là cuộc sống có những điều không ai có thể biết trước được, cho đến phút cuối cùng”

………………….

………………….

San nhận nhiệm vụ mới của hội tình nguyện để cùng với Lâm tổ chức chương trình đấu giá từ thiện cho những em nhỏ bị mắc bệnh tự kỉ. Đây cũng  coi như là lần thử thách đầu tiên đối với San. San miệt mài nghiên cứu, tìm tài liệu trên mạng và học tập kinh nghiệm cho tổ chức sự kiện. Được biết rằng nhân dịp sự kiện này bố nuôi của Lâm và cũng là bố của Mai Chi sẽ đến dự. San thấy được tầm quan trọng của công việc mà Lâm giao cho nhưng thật sự cô vui và được làm việc với Lâm đó là điều cô hạnh phúc nhất rồi. San hỏi tại sao Lâm lại chọn San mặc dù San chưa hề có chút kinh nghiệm nào, mặc dù anh có thể chọn bất cứ ai đó chứ không phải một người mới như San, Lâm chỉ đơn giản giải thích bởi anh cần những ý tưởng mới sáng tạo chứ không muốn những kịch bản cũ đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần. Vả lại anh cũng muốn dành cho cô một cơ hội để thể hiện chính mình. “cứ thể hiện hết những gì mà em có, SanSan ạ, đừng ngại ngần” Lâm nói với cô như thế.

San thức gần hai đêm để hoàn thành kịch bản chương trình, tính toán để chương trình có thể chạy mà không vấp phải bất cứ điều gì. Tính toán chi phí để xin kinh phí từ những nhà tài trợ. Sáng sáng cô vẫn lên giảng đường đều đặn, chiều chạy đôn đáo cùng Lâm đến đi xin kinh phí, phân công nhiệm vụ cho những thành viên khác phụ trách âm thanh, ánh sáng, thuê MC, thuê diễn viên rồi đội ngũ phục vụ. Công việc ngập đầu nhưng San thấy vui, Lâm thấy vui thì chắc chắn cô sẽ vui rồi.

Cả tuần liền cùng Lâm chạy ngoài đường và mọi việc đã gần ổn. San đã quen với bận rộn tối mắt, quên cả ăn, thậm chí cả Lâm cũng không nhớ đến ăn uống mà làm việc quên cả mệt mỏi. Lâm khá bận với việc ở bệnh viện, lại thêm vụ chương trình này nữa, buổi tối Lâm còn phải trực ca đêm. San thấy anh vất vả quá, San lo lắng cho anh, nhưng đáp lại anh còn lo lắng cho cô hơn. Từng việc cô làm anh đều cẩn thận check lại rồi góp ý kiến, cũng nhắc nhở cô ăn uống và đừng thức đêm nhiều quá sợ đến lúc bắt đầu chương trình lại không đủ sức nữa. Nhưng San vui lắm, hàng ngày cô được gặp anh, được nói chuyện được nghe thấy giọng nói ấm áp của anh, được nghe anh gọi hai tiếng “SanSan” đầy trìu mến. Mỗi lần gặp anh, trái tim cô dường như đập loạn xạ nhưng mỗi lần ấy cô đều cố gắng hít thật sâu và giấu đi điều đó.

Buổi chiều chủ nhật, khi mà cả ngày San và Lâm đã hoàn thành những công đoạn cuối cùng và buổi tổng duyệt khá thành công. Lâm mời cô đi ăn, quán ăn sang trọng yên tĩnh và mát mẻ có nhiều khách nước ngoài đến nơi này. Những món ăn lạ mắt mà San chưa biết đến tên, thậm chí việc đọc tên được chúng cũng thật là khó. Cô để Lâm tự chọn món bởi có vẻ như anh khá quen với những nơi thế này và rất lịch lãm nữa…

San thấy cũng hơi áp lực bởi cô chưa từng đến những nơi như thế này, nhìn phong cách từ tốn của anh với những chi tiết nhỏ, rất nhẹ nhàng và lịch sự với người phục vụ làm cho cô cũng không thể tự nhiên như bình thường được. Nhưng cô thích cái cách nhìn anh như thế.

–        Em thử món này đi, rất ngon ấy, nó được làm theo phong cách Ý.

–        Vâng, cảm ơn anh. San nhẹ nhàng.

–        Đấy là món anh thích nhất đấy.

–        Thế ạ, em thấy nó khá ngon. San trả lời, như một cái máy, mặc dù cái món ấy cô không thấy hấp dẫn nhiều.

–        Nói cho em biết nhé, anh ghét món susi như cô gái bàn bên cạnh đang háo hức ăn lắm, tanh và thật là khó chịu ! Lâm nói với cô rồi hướng mắt sang bàn bên cạnh có ý chỉ cho San thấy.

–        À vâng, em…,món đó, em cũng không hay ăn. San lưỡng lự rồi nói với Lâm.

San cũng không nói thêm nhiều nữa, có lẽ cô cũng không biết nói điều gì, cũng không hiểu tại sao cô nói thế, có thể San muốn có cái gì đó hòa nhập giống với Lâm. San chỉ nghe Lâm nói, rằng anh thích nơi này, yên tĩnh và đồ ăn ngon, thích cái cách phục vụ ở đây, thích cả bài nhạc không lời nữa. San chăm chú lắng nghe anh nói, San muốn hiểu thêm về anh, xem anh thích gì, San muốn hiểu sâu về anh hơn nữa.

Lâm thích sự nhẹ nhàng, thích những bản nhạc không lời cổ điển, không thích ồn ào và náo nhiệt, không thích những quán cóc vỉa hè mà mọi người vẫn đến. Anh tự nhận mình là người khó tính, và đầy qui tắc. San thầm nghĩ, anh khác cô nhiều quá, nhưng…liệu đây có phải là sự bổ sung tính cách cho nhau được không?

Ăn tối xong San và Lâm ngồi uống café và thưởng thức những bản nhạc, anh bảo đó là một sở thích của anh, anh luôn thích nhâm nhi li café với vị đắng trong nền tiếng nhạc du dương. San yên lặng, cô chỉ cười dịu dàng và  cô cũng không biết phải nói những gì vì vốn dĩ kiến thức về âm  nhạc cổ điển cô không hề có, những bản nhạc này lần đầu tiên San nghe và cảm nhận nó. Lâm yên lặng, thả hồn đâu đó như quên mất sự có mặt của San…

Lâm đưa San về, mùi hương hoa sữa thoảng quyện sương đêm. Vẫn là cái bóng cao lớn và đầy vững chãi, cô đi bên anh dịu dàng như cơn gió…

San về nhà căn nhà trống trải, chị gái San vẫn chưa về. Vốn dĩ những căn nhà trọ bao giờ cũng như thế, chỉ thuê để ở không xác định lâu dài không chăm chút cho căn nhà bởi biết nó không phải nhà của mình. Nhà San và chị gái thuê chỉ để có chỗ đi về, căn bếp vắng tanh cả năm chắc động đến được một hai lần vì ít khi có cả hai chị em cùng ăn cơm, đa số San ăn ngoài hàng, dù chẳng ngon nhưng ngồi trong quán ăn đông đúc cũng đỡ bị thấy lẻ loi hơn. San bật đèn căn phòng, nằm bẹp lên giường, cả ngày hôm nay lo lắng và làm bao nhiêu việc cùng với Lâm hoàn thành chương trình làm cho cô thấm mệt. Nhưng cô thấy vui, cuộc sống ít ra cũng có chút gì đó đỡ nhàm chán, ít ra có một công việc gì đó để làm, và một ai đó để nhớ đến…

Mở điện thoại, có một cuộc gọi nhỡ của bố, một cuộc gọi nhỡ của Dung, hai tin nhắn một của anh chàng Rượu Vang và một của Hạ. Vứt điện thoại lên giường San đi tắm cho thoải mái rồi mới vào gọi điện thoại và trả lời những tin nhắn ấy.

Bố gọi nhắc nhở Chủ Nhật về giỗ chú. San cũng đã nhớ đến và định để về rồi vì những ngày giỗ của gia đình San thường nhớ rất rõ. Mỗi lần giỗ coi như là một lần anh em trong gia đình San về tụ họp vì có khi cả năm chỉ có ngày giỗ, ngày Tết mới có thể gặp mặt được đông đủ.

Dung gọi hỏi xem bài tập luận đã hoàn thành xong chưa và lấy tài liệu ở đâu hay tự viết. Chỉ có như thế.

Một tin nhắn của Rượu Vang hỏi han xem hôm nay San làm gì và có thể bao giờ mời anh ta đi ăn như lần trước San nói. Hừ, có vẻ như anh chàng này không có tính hay quên thì phải. San nhắn lại hẹn chiều thứ 3.

Một tin nhắn của Hạ hẹn cuối tuần café. San ok luôn.

Vứt điện thoại sang một bên, San lăn ra ngủ, mệt nhoài, trong giấc mơ, miên man, có nụ cười của ai đó….

“Lâm à, em rất thích anh”

Một tuần chuẩn bị và tổng duyệt  cuối cùng cũng đến chương trình chính thức. San nín thở theo dõi từng phần của chương trình diễn ra. Lần đầu tiên tổ chức một sự kiện khá lớn và hoành tráng như thế làm cho San không khỏi lo lắng. Nhưng cũng may mắn, tất cả đều diễn ra đúng như kịch bản và thành công vang dội với số tiền khá lớn từ cuộc đấu giá những bức tranh của các em nhỏ. Kết thúc chương trình, Lâm nhìn San trìu mến và cười với cô. Còn San thì thở phào một cái, đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán. Lâm nói rằng thật sự chương trình đã gây ấn tượng tốt cho người xem nhất là các nhà tài trợ và các doanh nhân đến dự chương trình. Đặc biệt bố nuôi anh có sự khen ngợi đến cô, người đã tham gia tổ chức chương trình này.

–        Anh biết không tim em dường như rụng khi phần chuẩn bị của Mai Chi gặp trục trặc.Phù…!

–        May là em nhanh trí xử lí nếu không thì sẽ không thành công được. Lâm khen ngợi .

“Anh Lâm, chúng ta về chứ, muộn rồi”. Mai Chi gọi Lâm, anh quay lại ra hiệu đợi cho Mai Chi rồi bảo với San “anh về trước nhé, anh còn phải đưa Mai Chi về nên anh không đưa em về được, em về cẩn thận nhé”. San khẽ gật đầu.

Phía xa, ánh mắt Mai Chi nhìn cô có gì đó đầy tức giận, San có cảm giác ánh mắt ấy như đang muốn biến thành một vệt sắc lẹm cứa vào da thịt cô vậy. San tự nhủ, tính của Mai Chi vẫn như thế, kiêu ngạo và lúc nào cũng coi Lâm là vật sở hữu của riêng mình. Chắc hẳn Mai Chi đang tức giận khi trong suốt thời gian tổ chức chương trình Lâm suốt ngà y kè kè bên San thay vì ở bên cô ta.

Có vẻ sự xuất hiện của San đang làm cho Mai Chi lo lắng bởi theo cảm quan của San thì cô ta cũng thích Lâm. Cho dù hai người đó lớn lên bên nhau nhưng những gì Lâm dành cho cô ta chỉ là một người trai chăm lo cho đứa em gái đỏng đảnh. Và có vẻ như cô nàng đã nhận thức được “đối thủ” của mình là San nên từng cử động của San và Lâm luôn trong tầm ngắm của cô nàng. Cô ta ghét San, thậm chí hôm nay khi San thấy chiếc váy của cô ta bị tung mất phần đính đá và có ý tốt bảo cho Mai Chi nhưng cô ta gạt phắt tay San ra đi tìm chị chuẩn bị phục trang chứ không hề nhờ đến sự giúp đỡ của San mặc dù trên tay San đang cầm kim chỉ và chỉ một thao tác nhỏ để đính lại thay vì làm mất thời gian và làm chậm chương trình. Vì điều nhỏ nhặt ấy mà Mai Chi làm cho cả ekip thực hiện suýt nữa không biết phải xoay xở như thế nào nhưng cũng may là San đã nhanh trí xử lí giúp để thật nhanh sau đó cô ta có thể xuất hiện trên sân khấu với tiết mục múa của mình. San không nói điều này với Lâm, dù sao tất cả mọi thứ cũng đã qua và hoàn thành chương trình tốt đẹp, chỉ có điều là San dần dần đã cảm nhận được Mai Chi đang ghét cô và thái độ tức giận của cô nàng khi thấy Lâm quan tâm đến San.

San thích Lâm, Mai Chi cũng thích Lâm, rõ ràng đang có một sự cạnh tranh ngầm mà không ai nói với ai cả.

Chiều thứ 3, San nhắn cho anh chàng Rượu Vang dặn dò nhớ đến đúng giờ, nhớ phải đi xe máy, nhớ phải mặc quần bò áo phông thay vì bộ vest già khọm. San đến nơi hẹn trước 5 phút rồi một lúc sau thấy Rượu Vang đi xe ôm, ừ thì xe ôm là đi xe máy rồi và cả quần bò áo phông nữa. Trông không hề giống mấy lần San gặp trước đó.

San nhìn Rượu Vang, cười hức hức, anh chàng ngó lại bộ dạng của mình như xem đang không ổn ở chỗ nào. San tủm tỉm.

–        Em dặn anh 3 điều, anh chỉ làm được có hai thôi.

–        Rõ ràng cả 3 điều mà.

–        Em dặn anh đi xe máy cơ mà.

–        À, anh…anh không biết đi xe máy ?

San lấy tay bụm miệng, miếng nước suýt làm cho San sặc vì câu nói ấy. “gì cơ, không biết đi xe máy á” Rượu Vang đỏ mặt vì thái độ ngạc nhiên thái quá của San và phân trần anh ta không biết đi xe máy vì từ nhỏ sống ở Mĩ chưa một lần biết đi xe máy như thế nào và thêm cả tình trạng giao thông ở Việt Nam nữa nên cũng không dám thử.

–        Hôm nào đó em sẽ dạy, anh đúng là ngố !

–        Lòng tốt ấy làm anh nghi ngờ, nhóc ạ.

–        Với điều kiện gọi em là sư phụ, haha

Rượu Vang lấy tay cốc nhẹ vào đầu San rồi tỏ vẻ mặt không cần, rồi cả hai nhìn nhau phá lên cười. Quán bánh mì pate sốt vang này nhỏ nhưng lúc nào cũng đông khách bởi chủ yếu là sinh viên, nên San và Rượu Vang nói chuyện cực kì thoải mái chẳng sợ làm ồn hay phiền đến ai. Ban đầu San gọi hai suất ăn nhưng sau đó có vẻ như món này Rượu Vang cũng thích nên cả hai đồng ý gọi thêm hai suất nữa, thêm cả hai cốc sữa đậu và một đĩa khoai tây chiên to sụ. Món này Rượu Vang vừa ăn vừa gật gù khen ngon làm cho San cũng cảm thấy đỡ phần nào áy náy, chỉ sợ anh không thích hay chê quán mà San chọn quá rẻ tiền và đông đúc ồn ào. Nhưng cũng may Rượu Vang là người khá dễ tính và tính cách cũng gần giống San trong khoản ăn uống.

–        Đây là món tủ của em hả?

–        Hì, món này em vẫn hay đi ăn cùng một đứa bạn thân, lúc nào đến đây cũng gọi đầy bàn như vừa bị bỏ đói mấy ngày ấy.

–        Chứ không phải là em còn thích susi nữa hả, hôm buffet ở hội thảo anh còn nhìn thấy em đem về.

–        Có, em đã từng thích ăn lắm, nhưng bây giờ thì không..

–        Sao thể?

–        Có người nói nó khó chịu và tanh đến chết.

San cười, nói đến đấy cô lại nghĩ đến Lâm, Lâm khác cô nhiều thứ, nhưng…cô vẫn thích anh chẳng một lí do, cô còn muốn thay đổi mình vì Lâm nữa. Rượu Vang không hỏi thêm nữa mà lảng sang vài chuyện khác.

Hai người ăn đến hết mà không bỏ lại thừa một chút nhỏ thức ăn nào. Ăn xong Rượu Vang vẫn không khỏi tấm tắc khen ngon. Và hứa hẹn với San “Lần sau chúng mình lại đến đây ăn nhé !” Rượu Vang nhìn cô nói chắc chắn. Và vì không có xe để đi nên hai người quyết định sẽ đi bộ ngắm phố phường. Thật tự nhiên và cũng không chút ngại ngần, San kể cho Rượu Vang nghe thói quen thích đi lang thang vào những lúc rảnh rỗi, thích la cà phố xá ăn uống những quán hàng rong, thích cả ngồi phệt bên lề đường nhâm nhi cốc trà đá. Và đôi lúc khi buồn chẳng ngại ngần khóc rống lên như một đứa nhỏ giữa phố đông người.

Rượu Vang kể cho cô nghe về cuộc sống của anh khi ở Mĩ, khi 7 tuổi bố đón anh cùng mẹ sang đó sống và khi chỉ còn sống với bố, không biết đã bao nhiêu lần anh lạc lõng giữa phố đông người không một tiếng nói thân thuộc và biết bao lần anh ngủ ngoài đường dưới tuyết lạnh bởi không chịu được bố mẹ đã xung khắc nhau như thế nào.

Giữa phố đông, có hai con người đi bên nhau, bất chợt, San thấy một sự đồng cảm giữa Rượu Vang và cô, thêm cả sự thành thật trong đôi mắt khi anh nói và cả sự giống nhau một cách kì lạ về những suy nghĩ trong cuộc sống.

Hai người ngồi xuống bên đường, dòng người vẫn đi lại đông đúc. Rượu Vang mua soda và đưa cho San một lon mát lạnh. Vừa uống vừa nhìn phố xá và nói chuyện.

–        Này anh, Rượu Vang…

–        Sao nhóc ?

–        Sao anh chơi với em vậy?

–        Lí do hả? Nhiều lắm…

–        Tại sao anh chơi với một đứa như em, chẳng có gì hay ho ngoài chỉ biết lang thang ngoài đường, ăn uống như rồng cuốn và lê la những chỗ rẻ tiền.

–        Vì anh thấy em đặc biệt, nhóc ạ.

–        Đặc biệt ư?

–        Uhm

–        Nói cho em biết đi…

–        Còn có một điều anh chưa nói với em, anh đã chú ý ngay từ lúc nhìn thấy em tát bốp vào lão yêu râu xanh trên xe bus ấy.Lúc đến hội thảo không ngờ lại gặp em ở tiệc buffe định nói chuyện để làm quen với em không ngờ bị cho nguyên một cốc vang đỏ vào áo. Tiếng Lâm cười sảng khoái.

San nhìn Rượu Vang ngạc nhiên, hóa ra anh đã biết San trước đó chứ không phải chỉ vì cốc vang đỏ ở hội thảo. Và vì hôm đó lái xe của Rượu Vang lỡ đâm vào một người đi đường nên anh phải quyết định xuống xe và mãi không bắt được taxi nên anh bắt xe bus để kịp giờ và và lái xe thì đến sau. San cứ ngỡ anh đang kể chuyện của ai đó vì không ngờ San đã bị “để ý” trước chứ không phải đơn thuần vì cốc vang.

–        Rất có ý chí khí nhóc ạ, nghĩ lại cái tát ấy anh vẫn thấy thương cho lão xấu xa ấy.

–        Haha, một cái đấy vẫn chưa đủ gì cả, nếu lão ta còn có gan đứng lại em đảm bảo hai bên mặt lão sẽ cân hơn. San giơ tay lên biểu lộ sự tức giận khi nhắc lại.

–        Thường thì những cô gái bị như em thường chỉ biết im lặng thôi nhưng anh thấy lạ vì em đã thẳng tay trừng trị mà không hề do dự, chính điều đó làm cho em đặc biệt và gây chú ý với anh.

San coi như đó là một câu khen ngợi nhưng thật tình sau khi kể với lũ bạn câu chuyện trên xe bus, chúng nó đã dọa San đủ điều là nhỡ lão bệnh hoạn kia đánh lại hay trả thù thì làm sao. San cũng không biết từ đâu mà cô có đủ dũng khí để làm điều đó cả. Con người San là tổng thể của những mâu thuẫn, lúc mạnh mẽ, lúc yếu đuối và cả hàng trăm nghìn như hỗn độn tạo nên một con người tên là San.

Mưa…!

Mưa rồi !

Cơn mưa đến thật nhanh và nặng hạt dần, xung quanh mọi người tìm cách trú mưa và cả nhanh chóng làm sao để về nhà. San và Lâm đành đứng ở điểm chờ xe bus. Khá đông người cũng cùng cảnh ngộ như hai người. Cơn mưa bất chợt quá, chẳng thấy có một dấu hiệu báo trước nào.

San trầm ngâm nhìn trời mưa, thỉnh thoảng những cơn mưa thế này làm cho San có cảm giác khó chịu. San đứng tránh một khoảng khá xa để cho những hạt mưa rơi xuống không bắn tung tóe vào chân. San không thích mưa.

Những hạt mưa rơt xuống hòa với ánh đèn đêm loang loáng nước. Nhiều người đi dưới mưa không chút khó chịu thậm chí còn thích thú bởi cái không khí oi nóng tự dưng có một cơn mưa làm dịu mát.Không khí đầy hơi nước mát mẻ dần lan tỏa. Rượu Vang cũng trầm ngâm nhìn mưa. Cả hai đứng bên nhau mà không nói với nhau một câu nào. Mãi thật lâu Rượu Vang mới mở lời trước.

–        Anh đoán em không thích mưa.

–        Uhm

–        Anh cũng ghét nó nhưng chỉ một tý thôi, đôi lúc cần một cơn mưa mát lành như thế này.

San không thích mưa. Ai biết San cũng thấy lạ khi San có cái thái độ rất lạ lùng mỗi khi những cơn mưa chợt đến. Mọi người thường không thích mưa vì đó là điều không may gặp phải, nhưng với San, mặc dù chỉ bị vài giọt mưa vào người là như bị giãy nảy dính phải nước sôi. Thật ra, cô đã từng rất thích mưa, nhưng….

Xe bus đến.

“Về thôi anh, có xe rồi”

San lôi Rượu Vang cùng lên, cô chọn chỗ gần cửa sổ, trầm ngâm. Lúc này Rượu Vang mới thấy thái độ kì lạ của San. Cô ít nói hẳn khi cơn mưa chợt đến. Anh không nói gì thêm nữa, có lẽ San cần một khoảng lặng. Rượu Vang cũng trầm ngâm nhìn qua cửa sổ xe bus đường phố đêm loang loáng những ánh đèn trong mưa.Trên xe  bus chỉ có khoảng hơn chục người, thỉnh thoảng gặp những ánh mắt lo âu vì cơn mưa bất chợt vẫn thôi không nặng hạt. Nhảy xuống xe bus giờ này chỉ còn cách dầm mưa hoặc tìm chỗ nào đó để trú.

–        Xe bus gần đến nhà em rồi. San quay ra bảo Rượu Vang.

–        Điểm xe bus gần nhà em không?

–        Cũng xa một tý thôi, không sao đâu.

–        Anh đưa em về. Rượu Vang đầy lo âu.

–        Thôi, anh có ô đâu mà đưa em về, lại dầm mưa thêm nữa, một người là đủ rồi. Thôi em xuống điểm này đây.

–        Ừ.

Xe bus dừng kít lại một cái. Điểm xe bus vắng người chỉ có San xuống. Mưa rào nặng hạt và có vẻ không hề suy giảm, bóng San đi dưới mưa đơn lẻ…

“Kít”  tiếng phanh xe bus.Có một người con trai xuống khỏi xe buýt.

–        San ! Chờ anh.

Tiếng Rượu Vang gọi với theo San, nước mưa bắn tung tóe dưới chân.

San quay lại thấy Rượu Vang đang đuổi theo, ngạc nhiên nước mưa chảy xuống mặt San và mặt Rượu Vang. Cả hai người ướt nhẹp, nước mưa xối xả.

–        Anh đưa em về.

Rượu Vang đi bên San mặc kệ cơn mưa đang rào rào rơi xuống.

Có hai con người đi dưới trời mưa tầm tã. Ánh đèn đêm loang loáng in bóng hai người, những hạt mưa rơi xuống tạo thành những bong bóng như đang nhảy múa.

Có hai cái bóng đi dưới mưa. Họ đi bên nhau để cảm thấy không đơn độc.

Mưa xối xả, mưa không ngừng.

“Anh đi không muốn em đi một mình, em không thích mưa mà”

(Còn tiếp)