Quỳnh Thy

Phần 1: ĐỊNH MỆNH

Quang chưa bao giờ tự giải thích xem lí do nào anh lại thích nhiếp ảnh. Đó giống như một thứ mê hoặc mà nếu như càng muốn rời ra thì ta lại càng muốn đi vào tìm hiểu lâu hơn vậy. Quang là một bác sĩ trẻ, đó là cuộc sống vẫn diễn ra hàng ngày của anh và nhiếp ảnh là một thế giới hoàn toàn khác mà anh dành riêng sự ưu ái.

Có người nói rằng, hai mảng màu đối lập trong cuộc sống của Quang dễ làm cho người ta đặt dấu chấm hỏi, bởi một bác sĩ nắm trên tay sự sống và cái chết của bao nhiêu người, hàng ngày đối mặt với khốc liệt chết chóc và một người nghệ sĩ cầm trên tay chiếc máy ảnh có quá đối lập hay không. Quang chẳng quan tâm tới sự đối lập ấy lắm. Mỗi khi có thời gian rảnh rỗi là anh lại lang thang trên tay cầm chiếc máy ảnh đi khắp phố phường Hà Nội để ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất về con người, về cuộc sống,về nụ cười của những cụ già tóc đã bạc hay nét hồn nhiên thơ ngây của con trẻ. Quang được giới nhiếp ảnh không chuyên đánh giá cao, có người nói rằng, nếu như anh không là bác sĩ thì có thể nhiếp ảnh sẽ làm anh tiến xa hơn nữa.

Quang không thích sự gượng ép, không thích sự cầu kì trong những bức ảnh anh chụp, anh cũng không thích sự sắp đặt trước cho một buổi chụp hình, nó nghe có vẻ như giả tạo, hơn hết anh thích những cái gì đó đến tự nhiên, chớp nhoáng, nhưng qua những bức ảnh của anh lại để lại những điều sâu sắc.

Đó là một buổi chiều mà nắng có màu sắc rất lạ, màu tím. Quang có cảm giác rằng trong khung cảnh đẹp đến mơ màng như thế này chắc chắn mình sẽ chụp được những bức ảnh đẹp Quang chụp lại những góc cạnh dù là nhỏ nhặt, cố gắng để tìm có được những tấm hình đẹp giữa không gian nắng chiều tuyệt đẹp như thế này.

Quang lia máy tìm những góc máy đẹp nhất và bất giác, một thiên thần hiện ra trong góc máy của ạnh, đó là một cô gái với bộ váy trắng tinh khôi và có nụ cười thật rạng rỡ trong nắng chiều. Em đứng giữa trời đầy nắng và gió, khoảnh khắc ánh sáng làm cho khuôn mặt em rạng ngời, mái tóc bay bay dịu dàng trong gió. Hình ảnh đó vẫn còn lưu lại trong tâm trí Quang cho đến mãi bây giờ như một thước phim quay chậm, một khoảnh khắc đẹp đến bất ngờ. Thật nhiệm màu và cũng thật diệu kì cái khoảnh khắc đẹp lạ lùng ấy cậu đã nhanh tay chụp lại được. Đó là bức ảnh Quang ưng ý và nâng niu nhất.

Về nhà, Quang thấy mình như một kẻ mộng du, anh nghĩ về cô gái đó thật nhiều, bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu. Quang muốn biết cô gái đó là ai. Những mãi mãi, đó là ẩn số.  Bởi trước khi Quang bỏ máy và nhìn lên thì cô gái ấy đã hòa vào dòng người đông đúc. Em biến mất trong một khoảnh khắc. Quang thấy mình giống như một thằng ngốc đứng giữa đám đông xa lạ.

Quang về nhà, vội vàng rửa ngay bức ảnh. Giữa nền sắc tím của nắng chiều, cô gái mặc bộ váy màu trắng, đẹp ngỡ ngàng, nụ cười ấm áp. Quang chết lặng đi. Thật sự, nó là một tác phẩm nghệ thuật quá đẹp !

Quang thích chụp ảnh, dù là không chuyên nghiệp nhưng có thể bởi đây là một chút gì đó lãng mạn còn sót lại trong con người anh. Quang là một bác sĩ chuyên khoa Thần Kinh, công việc của Quang gắn liền với những người bệnh nhân mà bên ngoài nhìn họ có vẻ rất khỏe mạnh nhưng có thế chết trong nay hoặc mai chỉ vì một khối u nhỏ hay một tế bào lạ. Quang là một bác sĩ giỏi, anh đã mổ thành công chấn thương sọ não, các loại u não. Tất cả các dị dạng mạch máu não, thông động-tĩnh mạch và các loại u tuỷ, u dây thần kinh ngoại vi… Và Quang hang ngày vẫn đối mặt với những chuyện chết choc, những số phận ngắn ngủi. Cái chết, bao giờ cũng nghiệt ngã và chính vì nghề nghiệp sinh tử ấy, Quang không cho phép anh được yếu đuối, bởi chỉ một giây yếu đuổi hay sợ hãi của Quang có thể anh sẽ phải đổi lấy tính mạng của một con người. Có lẽ thế, anh tự nhận mình là người khá cứng rắn và lạnh lùng.

Đồng hồ đã điểm 2h sáng. Quang đang trong ca trực, có vẻ như hôm nay là một đêm khá rảnh rỗi của anh vì không có bệnh nhân cấp cứu. Quang lấy bức ảnh ra, ngắm nghía. Đã hai năm rồi kể từ ngày cô gái này xuất hiện, anh vẫn chẳng thể nào quên được cô. Mỗi khi có chuyện gì anh lại lấy bức ảnh này ra và dường như mọi ưu tư trong anh tan biến hết. Quang cũng không thể hiểu được bản thân mình sao lại như thế, nhưng cứ nhìn vào nụ cười rất ấm áp này, dường như mọi khổ đau của cuộc đời này không còn. “Thiên Sứ” đó là tên bức ảnh mà anh đặt. Quang vẫn tin rằng, sẽ có ngày anh sẽ gặp cô gái này. Vì chẳng phải tự nhiên cô lại xuất hiện trong cuộc sống của anh. Có lẽ cô gái ấy là Thiên Sứ thật sự, Thiên Sứ đến và mang nụ cười cho anh.

“Thiên Sứ” đã đạt giải nhất trong một cuộc thi ảnh. Anh em bạn bè trong giới nhiếp ảnh trầm trồ với tác phẩm của Quang, nhưng khi hỏi về nhân vật chính trong bức ảnh Quang chỉ lắc đầu và nói “không biết”, mọi người lại bàn tán, tò mò và ai cũng bảo Quang hãy tìm cho ra cô gái này. Quang đã làm thế, bao buổi chiều anh lang thang nơi cũ, hi vọng cô gái ấy xuất hiện ở nơi ấy một lần, để anh có thể tiến đến và chào hỏi một câu. Nhưng mọi cố gắng từ anh đều là vô vọng.

Quang gọi cho Phong, đứa bạn thân đang du học ở nước ngoài như một sự cầu cứu.

Có thể Thiên Sứ chỉ xuất hiện một lần trong cuộc đời mày, rồi sẽ biến mất”.

 Phong đã nói với Quang như thế.

Quang thôi những buổi chiều tìm kiếm Thiên Sứ, có thể Phong nói đúng, nhưng có thể một ngày nào đó sẽ gặp lại, biết đâu đấy…

Quang có người yêu, đó là Thu. Một cô gái tốt. Thu rất yêu Quang. Đôi khi Quang tự hỏi có khi nào Thu yêu anh nhiều hơn là anh yêu cô ấy hay không. Thu luôn chờ đợi Quang, không trách móc, không giận dỗi. Thu là người anh luôn muốn ở bên khi mỏi mệt, thật sự điều ấy giống như một bến bình yên để anh dừng chân. Đôi khi Quãng cũng nghi ngại về tình cảm của mình, nhưng nhìn bạn bè với bao nhiêu đổ vỡ thì Quang lại cho rằng yêu đương với Thu là hợp nhất. Quang không thể nhớ là đã yêu Thu như thế nào, cũng chẳng nhớ là anh có ngở lời với cô hay không. Mọi chuyện cứ thế diễn ra, cô xuất hiện bên anh, im lặng khi anh trầm ngâm và mỉm cười khi anh hạnh phúc. Một tình yêu không có nhiều sóng gió, giống như mặt hồ chẳng gợn chút sóng.

Quang treo bức ảnh Thiên Sứ ở một chỗ trang trọng nhất trong phòng, nơi mà những bức ảnh anh chụp được tự anh sắp xếp và treo chúng lên. Căn phòng này của riêng mình anh, không ai có thể xâm phạm, kể cả Thu. Mỗi khi Thu đến dọn dẹp nhà cửa cũng không bao giờ được phép động đến căn phòng này, thậm chí có bụi bám đầy hay những tấm ảnh bỏ, phim hỏng có vứt đầy dưới sàn. Căn phòng ấy là khoảng trời riêng của anh, trong khoảng trời ấy, Thiên Sứ là một phần quan trọng.

–        Cô ấy là ai hả anh? Thu lần đầu tiên nhìn anh trầm ngâm nhìn bức ảnh đã hỏi anh như thế.

–        Cô ấy là Thiên Sứ.

Thu chỉ hỏi có vậy và không bao giờ hỏi lại nữa. Đối với Thu anh không cần phải giải thích nhiều. Và khi anh không giải thích có nghĩa rằng anh không muốn chia sẻ. Thu cũng chẳng muốn hiểu mỗi lần anh như thế. Thu chỉ im lặng và tìm sang một câu chuyện khác.

Thu là một cô gái đáng yêu, đã rất nhiều người nói với Quang như thế. Và cũng rất nhiều người nói với Quang rằng anh may mắn như thế nào khi có Thu là người yêu. Đối với Thu mọi thứ rất đơn giản,Thu không suy nghĩ một việc gì quá nhiều, đôi khi là vô tâm nhưng Quang thầm ước rằng có khi nào Quang cũng có được những suy nghĩ như thế. Mọi thứ với Thu rất đơn giản, và làm người yêu Thu cũng còn đơn giản hơn, chỉ là cuối tuần đưa đi chơi, mua sắm vài thứ, đi xem phim và ăn uống. Rảnh rỗi hơn thì đi cùng đám bạn của Thu đi xa xa một chút ngoài ngoại thành. Thu không phải là người sâu sắc, như thế với Thu là đủ. Quang cũng thấy thế là đủ bởi thế nên chẳng bao giờ Quang quên những điều ấy, nó cũng giống như làm tròn nghĩa vụ khi hai con người đã nhận rằng họ đang yêu nhau vậy.

Quang tự nhận mình là một người cứng rắn. Nghề nghiệp bắt buộc anh phải có đủ sức để chịu đựng được những áp lực. Cuộc sống của Quang đã từng có những giờ phút hết sức khó khăn phải đối mặt. Khi 10 tuổi, mẹ qua đời trong một tai nạn giao thông, một đứa trẻ 10 tuổi có suy nghĩ gì khi nằm cạnh xác mẹ bất động bên cạnh là vũng máu lênh láng? Quang không biết khi ấy mình nghĩ gì, chỉ biết rằng, khi ấy ý thức về cái Chết rất rõ ràng, dường như nó đã hình thành ngay từ phút giây mẹ anh ngã xuống. Khi ấy, Quang lờ mờ trong tâm trí rằng mình sẽ mất đi người thân mà anh yêu quí nhất trên đời này. Và không có cách nào, không có ai có thể giúp Quang. Cái Chết, biên giới rất mong manh ấy, đó dường như chỉ là một sự khác biệt giữa một giây trước và sau khi ta đang sống.

10 tuổi, Quang mất đi người thân yêu nhất là Mẹ. Bố Quang cố gắng bù đắp cho anh những gì tốt  đẹp nhất. Không trách mắng, không quát tháo cho dù Quang có làm sai bất cứ điều gì. Ông như nhận lỗi về mình sau cái chết của mẹ Quang. Hai bố con dường như có khoảng cách lớn hơn sau khi mẹ ra đi. Quang và bố thường tránh nói đến mẹ, nhưng Quang biết ông đã đau đớn đến thế nào, đã có lần, Quang thấy ông thiểu não nhìn lên bàn thờ của mẹ. Ông khóc, những giọt nước mắt mà lần đầu tiên anh nhìn thấy, thậm chí, trong đám tang của mẹ, anh không nhìn thấy ông khóc. Không khóc không có nghĩa là không đau đớn, mà bởi nỗi đau đã kết thành một khối đang âm ỉ đâm vào tim ông. “ Đừng khóc con trai, hãy để mẹ con đi thanh thản”. Quang đã từng giận ông vì điều đó, nhưng mãi sau này, Quang mới hiểu, con người ta phải học cách đối mặt với cái chết, giống như bố Quang khi ấy, ông nén nỗi đau vào trong và để mẹ ra đi nhẹ vút bay về miền xa thẳm.

Hai bố con Quang cứ lùi lũi sống trong căn nhà ấy. nơi mà mẹ ra đi đột ngột bỏ lại một khoảng trời đang hạnh phúc. Hai người đàn ông trong căn nhà thiếu vắng bàn tay người phụ nữ, Quang cố gắng làm mọi việc, để giống như mẹ, nhưng tất cả mọi thứ đều rất khác biệt, chẳng việc nào có thể giống như mẹ. Năm Quang 18 tuổi, căn nhà có thêm dì Tâm. Anh không giận bố mình, bởi anh biết, ai cũng cần phải có hạnh phúc. Và Quang cũng cảm ơn người phụ nữ ấy, dì Tâm, người đã đến và mang lại nụ cười sau rất nhiều năm cho bố Quang. Chỉ có điều, mãi mãi khoảng trời về mẹ chẳng có gì có thể thay thế được. Khi dì Tâm xuất hiện cũng là lúc Quang xin bố chuyển ra ngoài sống. Dì Tâm rất tốt với Quang, đó cũng không phải lí do Quang chuyển ra ngoài sống mà đơn giản vì Quang muốn mình có một sự thay đổi, để có thể gạt bỏ đi mọi kí ức xưa cũ. Bởi anh không thể chịu đựng được cứ mỗi khi nhìn dì Tâm đi lại trong nhà là Quang lại nhớ đến mẹ. Dì Tâm là người phụ nữ tốt, nhưng có lẽ thỉnh thoảng trở về nhà sẽ làm Quang cảm thấy dễ chịu hơn.

Quang đã sống một mình 10 năm trời. 7 năm học đại học và đã 3 năm đi làm. Thu cũng chỉ đến dọn dẹp nhà cửa hay muốn nấu nướng cho Quang gì đó. Căn nhà này, mẹ đã mua và đinh sau khi Quang lập gia đình sẽ dành tặng. Đó là một căn nhà có giàn hoa Tigon rất đẹp nằm trên một con phố yên tĩnh. Hoa Tigon, loài hoa mà mẹ rất thích, và cũng chẳng hiểu sao từ khi Quang đến đây ở, giàn hoa Tigon cứ thế lan mạnh và đỏ hồng rực, từ đầu con phố đã thấy sắc của nó. Và cứ mỗi khi trở về nhà, Quang lại thấy lòng mình bình yên trở lại, sau những ca mổ, những cái chết chỉ trong tíc tắc, những ánh mắt nhìn của bệnh nhân khi hấp hối…

Tháng 3. Nắng lên những đợt ấm nhưng rất yếu ớt, thỉnh thoảng những đợt không khí lạnh vẫn ào về khiến cho người ta có cảm tưởng đây đang là đầu Mùa Đông. 8h tối, Quang lấy áo khoác, lấy xe, khóa cửa rồi chạy phóng đi. Tối nay anh có hẹn với Phong. Đã 4 năm rồi Quang không gặp Phong, thằng bạn thân 4 năm du học ở nước ngoài. Phong trở về, chẳng một câu hay điện thoại báo trước. Chỉ biết rằng, nó gọi điện cho Quang bằng số cũ ngày xưa vẫn dùng ở Việt Nam. Quang ngỡ ngàng

“Mày hả, tao về rồi, đang ngồi trà đá ở Cát Linh, ra nhanh tao đợi”

Quang phi xe đến, gió ào táp vào mặt. Cảm giác rõ ràng là lạnh. Dự báo thời tiết thêm vài ngày tới không khí lạnh sẽ tràn về. Vừa buổi sáng anh có cảm giác nắng ấm và hanh thì ngay lập tức chiều tối gió ào về mang theo hơi lạnh đến run người. Buổi tối, chỗ này thường mùa hè là đông đúc, nhưng hôm nay vắng vẻ. Chỉ có vài người, Quang dựng xe, đưa mắt nhìn. Thấy một bàn tay đưa lên vẫy.

–        Bố thằng khỉ, mày về bao giờ thế?

–        Hôm qua.

–        Hôm qua mà giờ mới điện cho tao?

–        ờ thì ít ra 1 ngày dành cho gia đình, sau đó là dành cho mày. Khỏe không? Dạo này thế nào?

–        Tao khỏe, như mày thấy đấy. Còn dạo này vẫn là bác sĩ, ít ra vẫn chưa bị đuổi về vì ăn hối lộ hay quên dao kéo trong người bệnh nhân như mày đã từng trù ẻo tao.

–        Haha, tao nói chỉ là để nhắc nhở thôi. Thế dạo này mày với Thu sao rồi, sắp cưới chưa?

–        Vẫn thế.

–        Vẫn thế hả? Thế sao chưa cưới nhau đi.

Quang chỉ cười mà không trả lời câu hỏi của thằng bạn. Cưới Thu, đó là việc anh cũng có lần nghĩ đến, nhưng sao vẫn thấy nó xa vời, hoặc có thể, Quang chưa hề sẵn sàng. Thu cũng không hề đả động đến, nên anh cũng vội vàng. Phong biết đến mối quan hệ của Quang và Thu từ những ngày đầu, thằng bạn suốt ngày ra rả nói với Quang rằng yêu Thu đó là một sự bổ sung hoàn hảo nhất, và Thu là một cô gái tốt. Cho đến nay, đã 4 năm, mối tình ấy vẫn như thế, chẳng có gì đổi khác so với những ngày đầu.

Hai người ngồi bên chén trà nóng, bao nhiêu chuyện xưa cũ được nhắc lại. Đã 4 năm kể từ Phong đi du học, Quang đã thiếu đi một thằng bạn chí cốt luôn hiểu mình.

–        À, thế cô nàng Thiên Sứ của mày sao rồi?

–        Sao rằng gì chứ, vẫn cười, vẫn lộng lẫy như thế trong căn phòng của tao.

–        Không tìm thấy dấu vết gì à?

–        Không.

–        Mày làm tao tò mò quá. Lần này về, có lẽ tao sẽ chung sức với mày tìm ra cô gái ấy. Ê này, đừng nhìn tao trợn tròn mắt như thế. Chỉ là tao muốn tìm ra người làm mày phải suy nghĩ và làm mày vẫn lừng khừng mối quan hệ với bạn gái cho đến bây giờ thôi. Nếu gặp cô ta, tao sẽ bảo “ê Thiên Sứ, cô hãy biến nhanh đi cho thằng bạn tôi nó còn lấy vợ”.

Phong nói quá thẳng thắn, nhưng có không phải không có cái đúng. Nhiều lúc Quang cũng nghĩ, nếu như Thiên Sứ xuất hiện, thì anh sẽ thế nào, Thu sẽ thế nào. Quang cũng không ngờ rằng mình, một con người sống lạnh lùng lại có thể trở nên yếu đuối trước tấm hình của một cô gái, và thật điên rồ cho đến mãi tận 2 năm sau vẫn chẳng hề nào quên.

–        Thôi, tao chỉ đùa có vậy, đừng có nghĩ nữa.

Phong xua tay như gạt đi và rồi chuyển sang một chủ đề khác.

Con đường đêm vắng vẻ, những con người cô độc đi đi về về lẻ loi đơn bóng.

* * *

Chủ nhật, Quang được nghỉ, hôm nay cũng không có ca trực. Thu ríu rít gọi điện từ hôm trước nói với Quang dành thời gian để đi chụp ảnh cưới cho chị gái. Thường thì những bức ảnh tự chụp và tự xử lí và chụp theo ý tưởng của mình vẫn hay hơn những bức ảnh do studio chụp. Quang là thợ ảnh không chuyên, nhưng rất nhiều lần, anh em bạn bè nhờ đi chụp ảnh cưới cho họ. Theo nhiều người nhận xét thì Quang nên mở một studio chụp ảnh cưới nếu như sau này về già. Anh chỉ cười với những lời tếu táo ấy, chụp ảnh là một nghệ thuật và cũng là một cái duyên đối với người cầm máy.

7h sáng, Quang và Thu đã có mặt tại Bờ Hồ. Trời hôm nay nắng sớm và đẹp. Quang chuẩn bị kiểm tra lại máy móc, và nghiên cứu góc chụp. Thu nhí nhảnh đứng vào tạo dáng.

8h. Thu sốt ruột gọi điện cho chị gái. Vẫn không thấy tăm hơi hai nhân vật chính đâu. Một lúc sau, chị gái Thu bước trên một chiếc taxi đến, dù đã trang điểm kĩ lưỡng nhưng có gì đó đượm buồn. Chú rể cũng có vẻ như gượng gạo. Thu vẫn ríu rít hỏi han “sao anh chị đến muộn thế, hay là tắc đường, hôm nay sao mà tắc đường được chứ, hay chuẩn bị lâu quá…?”. Họ chỉ ừ hữ cho qua chuyện, Thu không phải là người tinh ý nên không nhận ra một điều khang khác ở thái độ hai người. Quang đoán họ mới vừa cãi nhau và giờ đang rất giận, nhưng có lẽ bởi đã hẹn với Quang hôm nay chụp ảnh nên họ mới tới.

Nhưng bức ảnh Quang chụp cho hai người có gì đó không được tự nhiên lắm, anh phải nói với họ là nghỉ ngơi thư giãn sau đó chụp tiếp không biết bao nhiêu lần. Thu thì cứ sốt sắng “hay chị mệt, thôi nghỉ tý đi”. Có vẻ như buổi chụp hình hôm nay không thành công cho lắm.

–        Chị à, chị bảo trang điểm dặm lại phấn ở khóe mắt đi, và trong lúc chụp chị tươi lên chút nhé !

Quang nói và dừng chụp. Tiến đễn chỗ chú rể, tên Hiếu, người mà có lẽ nếu như Quang lấy Thu thì anh sẽ phải gọi Hiếu là anh rể.

–        Anh Hiếu à, em không biết anh chị có chuyện gì, nhưng đi chụp ảnh cưới thì cố gắng bỏ qua hết đi anh. Chụp ảnh cưới cũng chỉ có một lần thôi, cố gắng anh nhé !

–        Chú có vẻ tinh ý quá, thật ra anh chị vừa có chuyện….

–        Em hiểu, nhưng anh đừng làm cho chị ấy buồn, dù sao con gái người ta đi lấy chồng, cũng chỉ có một lần được mặc áo cưới, chụp ảnh cưới thôi, anh đừng làm chị ấy tủi thân.

Nói xong rồi Quang ra chỉnh lại góc máy. Quang thấy Hiếu ra chỗ chị gái Thu, họ nói với nhau điều gì đó anh không rõ, nhưng có vẻ những lời Quang nói vừa rồi cũng có tác dụng tốt.

Chụp ảnh xong ở Bờ Hồ, sau đó là Khu Lăng Bác, Bảo Tàng Dân Tộc Học, cuối cùng là bãi giữa Sông Hồng.

Một ngày làm việc khá mệt nhọc, nhưng cuối cùng thì Quang cũng có những bức ảnh đẹp dành tặng cho vợ chồng chị gái Thu.

Quang đèo Thu về, buổi tối, phố xa lên đèn náo nhiệt. Nhà Thu ở giữa khu Phố cổ, hôm nay là cuối tuần Chợ Đêm đông đúc với những món đồ đẹp mắt đa số dành cho sinh viên và những du khách nước ngoài. Quang gửi xe ở ngoài, đi bộ với Thu chen chúc trong dòng người ấy. ánh đèn đêm cùng với những ánh đèn lồng của khu phố cổ tất cả tạo nên một không gian đêm tuyệt đẹp. Thu sà vào những hàng lưu niệm với những món đồ yêu mắt, cô ấy lúc nào cũng nhí nhảnh như con nít và lại nũng nịu đòi Quang mua bằng được mấy món đồ nho nhỏ chỉ để cho vào bộ sưu tập.

Đưa Thu về tới nhà, Quang lại đi bộ trong dòng người. Chen lấn, đông đúc là cảm giác của anh lúc này. Sẵn máy ảnh trên tay, Quang chụp lại ảnh tấp nập và đông đúc ở chợ Đêm, đã có lần anh đã định làm một bộ ảnh nhưng rồi lại không được ưng ý lắm. Quang bấm máy liên tiếp, bởi cái không gian đêm ánh đèn vàng cùng với sương đêm giăng mỏng tất cả tạo nên một khung cảnh mà chắc chắn rằng anh sẽ có những bức ảnh rất đẹp.

Quang đi bộ ra đến đầu cổng chào, cảm giác thoát khỏi đám đông ấy dễ chịu, anh đứng bấm máy xem lại. Hàng loạt những chuyển động theo từng bước đi của dòng người được anh ghi lại qua hàng loạt bức ảnh liên tiếp. Và Quang bỗng sững lại, từ bức ảnh đầu tiên….

« Là….Thiên Sứ ! »

Thiên Sứ của anh hiện ra trong bức ảnh đầu tiên ở mép bên phải, khuôn mặt đượm buồn, vẫn là khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, bộ váy trắng tuyệt đẹp nổi lên với background là dòng người và ánh đèn đêm hòa trộn. Anh bấm máy lần lại, từng bước đi của Thiên sứ đã được anh ghi lại,  Thiên sứ hiện ra bên phải ở bức đầu tiên, sau đó dịch lại, dịch lại theo từng chuyển động, thậm chí cô ấy còn qua đối diện anh, nhưng anh không hề biết. Phải chẳng anh quá vội hay trong giây phút ấy anh đã không thể nào nhận ra cô ấy?

Quang chết lặng với chuỗi ảnh ấy. Anh chạy đi, đứa mắt nhìn, anh muốn chạy thật nhanh, anh chen trong những dòng người, anh đứa mắt kiếm tìm.

Thiên Sứ của anh, đừng bước vội vàng như thế!

Quang chạy qua những dòng người, anh đứng lại. Thở dốc, cuối chợ đêm thưa thướt người không. Anh cứ đứng như thế, lặng đi. Tim Quang bị bóp nghẹt. Sau hai năm, anh đã để lạc mất Thiên Sứ của mình một lần nữa.

(Còn tiếp)