Linh về nhà với tâm trạng ủ dột và dáng vẻ đầy thiểu não, tâm trí hỗn loạn, cô tự cảm nhận được trái tim mình đang đau đớn. Cuộc nói chuyện với mẹ Bảo Thiên khiến trái tim cô như xát muối, cô chẳng có gì để giúp được Bảo Thiên lúc này. Thứ quan trọng nhất cuộc đời anh là GM giờ chính tay cô là người hủy hoại. Linh đau đớn với suy nghĩ ấy, làm sao cô có thể vẫn vui vẻ bên anh lúc này như chưa từng có bất cứ chuyện gì xảy ra? Nếu như cô đã mất rất lâu để tìm được tìm được tình yêu của mình thì đến bây giờ cô cảm thấy dường như cô đang sắp tuột mất anh.

Linh về đến nhà thấy căn nhà im ắng, có vẻ như Bảo Thiên đã đến công ty. Linh nhìn thấy một tờ giấy trên mặt bàn trong bếp. Dòng chữ nắn nót của Bảo Thiên để lại cho cô.

“Đợi anh về nhé, nhớ nấu món thật ngon cho anh, anh sẽ về và ăn thật nhiều đấy. Nhớ và yêu vợ”

Linh đọc xong, rồi rất tự nhiên cô bật khóc, cô lấy tay vò nát tờ giấy, bao nhiêu thứ cảm xúc dồn nén bấy lâu nay, bao nhiêu điều cô muốn nói với anh nhưng giờ không còn có ý nghĩa nữa.

Tại sao số phận cứ trêu đùa cô như thế?

Chẳng phải yêu là sẽ ở bên nhau sao?

Chẳng phải yêu là sẽ hi sinh vì nhau sao?

Chẳng phải yêu… là sẽ rời xa để làm cho anh hạnh phúc sao?

Linh khóc, cô khóc như một đứa trẻ, tình yêu của cô, trái tim của cô đã thuộc về anh, làm sao có thể đủ can đảm để ra đi lúc này? Nước mắt Linh thấm ướt áo cô, cô cứ nằm trên sàn nhà, khóc cho đến lúc kiệt sức mà không còn khóc được nữa.

Và cô đã có một quyết định…

Dù có phải đau đớn hơn cô tưởng, dù có phải hối tiếc hơn những gì cô nghĩ.

Một quyết định đủ mạnh mẽ…

Linh vào bếp, đeo chiếc tạp dề lên người. Mắt cô giờ đã khô lại và cũng cạn kiệt nước mắt để khóc nữa rồi. Linh mở tủ lạnh, chọn những thứ cần thiết, cô chọn những món ăn mà Bảo Thiên thích. Việc này, cô vẫn làm, từ trước đến giờ cô vẫn nấu cho Bảo Thiên ăn, nhưng tại sao lần này cô lại có cảm giác như là cách xa như đây là lần cuối cùng cô sẽ được làm việc này?

Thức ăn được bày biện trên bàn đẹp mắt. Linh lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ngồi đợi Bảo Thiên về rồi cùng ăn.

….

….

Quầy rượu hôm nay vắng vẻ, chỉ có hai người đàn ông ngồi bên chai rượu đã gần cạn. Tiếng nhạc không lời nghe não nề, những con người ở đây vật vờ bên bàn rượu, một không khí ủ dột đến đáng sợ.

Bảo Thiên và Hải Minh ngồi bên nhau, dường như với hai người, lời nói không có ý nghĩ gì hết, những cốc rượu được rót ra và cạn sạch. Họ chỉ nói chuyện với nhau khi đã uống được kha khá.

– Cậu… là em trai tôi, nhưng chưa bao giờ tôi với cậu có thể ngồi bên nhau như thế này! Bảo Thiên mở lời trước, anh cầm cốc rượu xoay xoay rồi cười nhạt.

– Vì anh chưa bao giờ coi tôi là em trai anh! Hải Minh cười nhạt.- Vì lúc nào anh cũng coi tôi và mẹ tôi là người ngoài, dù tôi có chung bố với anh, nhưng chưa bao giờ anh nhìn tôi với một ánh mắt là người thân. Tôi không có tham vọng với GM và mẹ tôi cũng vậy, nhưng tôi vẫn muốn được trả thù anh… và làm cho anh đau đớn bởi những gì chúng tôi đã bị đối xử.

– Nhưng Linh không đáng để cậu làm vậy!

Bảo Thiên mắt long sòng sọc nhìn Hải Minh giận dữ.

– Chẳng phải cô ấy là điểm yếu của anh ư? Cô ấy đau khổ một thì anh còn đau khổ gấp ngàn lần và tôi vui với điều đó! Hải Minh cười khoái trá.

– Đủ rồi, cậu hãy đi đi, hãy để chúng tôi được yên.

– Trò chơi chưa hề kết thúc đâu. Hahaha! Hải Minh cười lớn rồi đứng dậy bỏ mặc Bảo Thiên ngồi đó lại một mình. Chai rượu đã cạn không còn một giọt nào.

Bảo Thiên nhìn đồng hồ rồi thanh toán rồi lái xe về nhà, anh biết giờ này Linh đang đợi anh, bên mâm cơm…Anh cười hạnh phúc với ý nghĩ đó, anh và cô đã mất rất lâu để nói được với nhau những điều bấy lâu nay cả hai vẫn tìm kiếm.

Bảo Thiên muốn về nhà, về nhà thật nhanh, bên người vợ hiền, bên tình yêu bé nhỏ của anh…

Điện thoại Bảo Thiên rung lên từng hồi, nhìn thấy số Huyền Sâm đang gọi đến.

– Anh… em muốn gặp anh… Giọng Huyền Sâm như đang run lên, Bảo Thiên nghe thấy từng tiếng nấc của cô.

– Chuyện gì mai nói đi em, giờ anh phải về…

– Không, nếu anh không gặp em hôm nay… anh sẽ không có cơ hội nhìn thấy em nữa đâu. Huyền Sâm gào lên.

“Tút Tút Tút” Điện thoại im bặt. Bảo Thiên phanh kít xe lại, vòng tay lái quay hướng ngược đường. Anh rõ tính khí Huyền Sâm hơn bao giờ hết, cô ấy có đủ liều lĩnh nếu như đã bị dồn nén đến chân tường. Bảo Thiên đành thỏa hiệp với yêu cầu đó. Anh lái xe đi vun vút, vì nếu chậm trễ, có thể đó không chỉ đơn giản chỉ là một lời đe dọa.

Bảo Thiên đành lái xe đến SQ bar, anh biết Huyền Sâm đang ở đây bởi cô nàng chẳng bao giờ chịu đến một chỗ nào khác. Vui cũng đến, buồn cũng đến và sau đó lại bê bết trong rượu đến nỗi không biết trời đất là gì. Anh đi vào tìm Huyền Sâm, bar nhộn nhạo toàn người là người nhưng cũng không khó lắm để tìm thấy cô. Ở một góc tối, Bảo Thiên nhìn thấy Huyền Sâm đang ngồi lên đùi một người đàn ông và cầm chai rượu đổ thẳng vào miệng. Cô nàng uống từng ngụm rượu rồi ghé sát vào gã kia hôn, toàn thân họ như dính vào nhau, bàn tay của gã kia ôm lên từng đường nét cơ thể Huyền Sâm.

“Bốp” Một cái tát như trời giáng từ Bảo Thiên, cô nàng ngã dụi xuống đất, chai rượu rơi xuống sàn vỡ choang.

– Đi theo anh! Bảo Thiên nắm lấy tay Huyền Sâm và kéo đi.

– Buông ra, đồ khốn! Mặc xác tôi!

Bảo Thiên lôi bằng được Huyền Sâm ra khỏi bar cho dù cô nàng ra sức giãy giụa. Chiếc váy xộc xệch, đống mĩ phẩm trên mặt Huyền Sâm giờ tèm lem, tóc tai rối bù trông thảm hại. Bảo Thiên cởi phăng chiếc áo khoác vào người Huyền Sâm.

– Cút đi, tôi không cần thương hại của anh! Tôi đã yêu anh, làm mọi điều vì anh, dành cả thế giới này cho anh… nhưng anh trả ơn tôi là gì? Là gì? Là chạy theo con nhỏ ngu ngốc kia, là nâng niu nó như báu vật. Còn tôi, tôi là cái thá gì trong đời anh? Đồ tồi! Anh cút đi! Cút!!!

Huyền Sâm vừa nói vừa khóc, cô lấy tay đập mạnh vào người Bảo Thiên, anh cứ đứng yên cho cô đánh, như mong sao mọi uất ức của cô có thể phần nào được giải tỏa.

– Anh xin lỗi… nhưng anh yêu Linh! Bảo Thiên sắt đá.

Huyền Sâm bỗng dưng im bặt, cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt nhòe nhoẹt những nước, mascara chảy xuống mặt thành những vệt đen ngòm. Cô thôi không dùng tay đập vào người Bảo Thiên nữa, cô dần dần lùi lại, từng bước, từng bước một khi nghe những lời Bảo Thiên thốt ra.

Huyền Sâm lắc đầu, nghẹn ngào.

– Em không tin, em không tin, em không muốn biết…. Cô cứ lùi, từng bước từng bước xa khỏi Bảo Thiên.

– Huyền Sâm, bước lại đây! Bảo Thiên khẽ kêu lên- Cẩn thận!

– KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng xe lao vun vút và phanh kít lại, lái xe bị mất lái và đâm sầm vào cột điện. Toàn thân Huyền Sâm bị hất tung lên và rơi xuống bên đường. Đoàn người bên ngoài bar nhốn nháo. Bảo Thiên chạy đến bên Huyền Sâm, người cô mềm oặt bên cạnh lênh láng máu…

– Có ai không? Gọi xe cứu thương cho tôi. LÀM ƠN! Bảo Thiên thét lên và giọng như lạc đi.

Tiếng xe cứu thương cất lên những hồi vô hồn, đám đông nhốn nháo cả lên, chiếc xe sau khi đâm vào cột điện thì phát nổ, người lái xe may mắn thoát chết nhưng cũng trong tình trạng vô cùng nguy kịch. Huyền Sâm mê man bất tỉnh và mất khá nhiều máu cũng không biết sống chết thế nào. Bảo Thiên theo xe đến bệnh viện, các bác sĩ tiếp nhận ca của Huyền Sâm một cách nhanh chóng, Bảo Thiên bị đẩy ra không cho vào phòng cấp cứu, chốc chốc lại có nhân viên y tá đi ra đi vào hết sức gấo rút. Bảo Thiên ôm mặt, đứng ngồi không yên bên ngoài. Anh níu tay một cô y tá nhưng chỉ nhận được vài thông tin ít ỏi về tình hình bên trong “Ca này rất khó, các bác sĩ đang phẫu thuật”

Linh mở to mắt nhìn mâm cơm trước mặt, điện thoại cô rung lên từng hồi chuông vô vọng…

Linh gục xuống bên bàn ăn, cô thấy nước mắt của mình khẽ khàng rơi xuống. Linh lấy đũa gắp từng miếng bỏ vào miệng, đắng nghẹn…

Đêm… mê mải trong những nỗi đau và sự chờ đợi…

Đêm… xót xa cho những trái tim chưa lành vết thương…

Sáng sớm Bảo Thiên ghé qua nhà thì đã không thấy Linh đâu, căn bếp im ắng, vài món ăn đã được nấu lên nhưng giờ Bảo Thiên lại nhìn thấy trong thùng rác. Anh lôi điện thoại ra gọi cho Linh nhưng cô không nghe máy. Suốt đêm qua ca phẫu thuật của Huyền Sâm làm lòng anh như lửa đốt, càng không thể bỏ mặc Huyền Sâm ở đó mà được, Bảo Thiên nhắn tin và gọi điện nhưng Linh không nghe máy. Anh biết cô giận, nhưng anh cũng nghĩ chuyện đó anh có thể giải thích với Linh và chắc chắn cô sẽ hiểu.

Bệnh viện gọi đến cho Bảo Thiên yêu cầu anh đến ngay để làm thủ tục cho Huyền Sâm. Sau hơn mười tiếng đồng hồ phẫu thuật, ca mổ đã thành công và vấn đề bây giờ là chờ cho Huyền Sâm tỉnh lại.

Bệnh viện. Nhìn Huyền Sâm trong đống dây dợ và băng trắng quanh người Bảo Thiên xót xa, từ nhỏ cho đến bây giờ đối với anh Huyền Sâm vẫn giống như một người em gái nhỏ. Anh lo cho cô như một người anh trai, quan tâm và nhường nhịn mọi yêu sách của cô… nhưng lần này, tính cách ngông cuồng của Huyền Sâm anh đã không thể ngăn cản được. Anh hối hận bởi giá như anh không nói ra điều ấy và giá như anh có thể bước nhanh hơn một giây nữa…

Các bác sĩ chuẩn đoán, hai chân của Huyền Sâm đã bị gẫy dập và có thể khiến cô bị liệt, cú va đập quá mạnh đã khiến cho các dây thần kinh bị đứt, đó là trường hợp xấu nhất có thể xảy ra nếu như sự bình phục của Huyền Sâm chậm chạp và cô sẽ phải mất thời gian luyện tập nếu như muốn có thể đi lại được bình thường.

Bảo Thiên nghe những lời của bác sĩ mà như sét đánh bên tai. Anh hoàn toàn bị sốc bởi tin buồn này, đối với anh đã quá sức chịu đựng khi phải nghe điều này thì liệu làm sao Huyền Sâm có thể chịu đựng được cú sốc tinh thần này đây?

Sau hơn hai ngày túc trực bên Huyền Sâm cuối cùng cô cũng tỉnh lại, vết thương ở đầu không có quá nhiều nguy hiểm, máu tụ do va đập đã được phẫu thuật hút bỏ. Những vết thương khác đã được băng bó và điều trị, hai chân của Huyền Sâm bị gãy và giờ đã được băng bó cố định.

Cô từ từ mở mắt nhìn Bảo Thiên, đôi mắt đờ đẫn thiếu sức sống. Rồi thật tự nhiên đôi mắt ấy long lanh nước nhìn Bảo Thiên, anh nắm lấy tay Huyền Sâm, cô khóc, toàn thân cô run rẩy vì sợ hãi.

– Em đúng là đồ dại dột, lần sau, đừng có làm anh sợ như thế này. Bảo Thiên dịu dàng vuốt nhẹ tóc Huyền Sâm an ủi

– Em… em rất…đau. Huyền Sâm khẽ rên rỉ, khuôn mặt cô biểu lộ sự đau đớn với từng cử động.

Bảo Thiên vẫn phải túc trực bên Huyền Sâm trong bệnh viện, anh không thể bỏ Huyền Sâm mà đi lúc này bởi phần nào vụ tai nạn này Bảo Thiên cảm thấy nguyên nhân chính là do anh gây ra.

Bảo Thiên điện thoại cho Linh nhưng vẫn chỉ là những đợt chuông dài vô tận…

Hải Minh xếp những đồ dùng cần thiết vào vali, những bức ảnh của David anh gỡ xuống và trân trọng để riêng trong một chiếc hộp. Anh ngồi thừ xuống ghế, nhìn căn phòng, mọi thứ đã ổn thỏa cho một sự ra đi không ồn ào.

“Kính cong” Hải Minh ra mở cửa.

– Linh!

Linh đang đứng trước mặt anh, đôi mắt u sầu nhưng đầy sức mạnh, cô ngước lên nhìn anh, khuôn mặt đầy suy tư.

– Em có thể vào được chứ!

Hải Minh khẽ gật đầu rồi mở cửa.

Linh đi vào, nhìn mọi thứ xung quanh và không nói gì một lúc lâu. Cô đang nghĩ gì Hải Minh không biết chỉ biết rằng thái độ mạnh mẽ của cô lúc này giống như là cô vừa ra một quyết định vô cùng lớn lao.

– Hải Minh, em sẽ tha thứ cho anh…

– Anh… xin lỗi!

– Hãy giúp em lần này… coi như chuộc lỗi với em… và sau đó… anh có thể ra đi. Chúng ta sẽ không nợ nần nhau gì nữa.

Lời Linh nói như đá sắc lẹm, lạnh lùng, quả quyết và Hải Minh khẽ gật đầu.

….

….

Hai đêm thức trắng lo cho Huyền Sâm khiến cho đầu óc Bảo Thiên mệt mỏi, cả thêm chuyện không thể nào liên lạc được với Linh càng khiến cho anh lo lắng. Bảo Thiên thu xếp mọi việc ở bệnh viện, gọi người liên hệ với gia đình Huyền Sâm, hoàn thành các thủ tục và sau đó anh lái xe về nhà.

Căn nhà im ắng không có người, Bảo Thiên mệt mỏi nằm gục lên ghế sô pha, anh có ý đợi Linh về. Hai ngày không ngủ cộng cả với việc ở công ty cứ khoảng 5 phút lại có điện thoại cần giải quyết khiến cho đầu óc anh như muốn điên lên. Bảo Thiên không biết Linh đi đâu, anh đã nhắn tin giải thích, đã gọi điện nhưng cô không bắt máy.

Bảo Thiên nằm trong bóng tối trên ghế sô pha ở phòng khách…

Có tiếng cửa mở lạch cạch và tiếng người cười đùa vui vẻ, Bảo Thiên choàng tỉnh…

– Anh yêu, chúng ta vui vẻ chút nào, Bảo Thiên giờ này còn chưa về đâu, ở lại đây nhé cưng. Tiếng Linh cười đùa rồi lạch cạch mở cửa.

Họ ôm siết lấy nhau và trao nhau một nụ hôn nồng cháy.

Điện bật sáng. Bảo Thiên đứng giữa nhà nhìn trân trân và ngơ ngác trước những gì đang diễn ra. Hải Minh đang ôm lấy Linh, vòng tay qua người cô, Linh mặc một bộ đồ ngắn cũn và bó sát, khuôn mặt trang điểm đậm như biến thành một người hoàn toàn khác.

– Linh… em…??? Bảo Thiên khẽ kêu lên.

– A..ha…hahaha…chồng em về rồi đấy… chào anh ấy đi anh yêu. Linh lấy tay vuốt nhẹn lên mặt Hải Minh cười khoái trá. Hải Minh khẽ nhướng đối mày và cười khẩy một cách thương hại…

– Cô… cô đang làm cái trò gì? Cô… cô… Bảo Thiên lắp bắp.

– Chẳng phải đang làm giống với anh sao? HAHA. Tôi đang đưa anh ta… lên giường. Linh trơ tráo dùng những lời lẽ dành cho Bảo Thiên.

– Cô… đồ dối trá!

– Tất cả từ đầu đến cuối chỉ là sự dối trá, chỉ có anh ngây thơ tin vào mọi điều mà thôi. Trò chơi này, tôi chơi chán rồi.

Đôi mắt Bảo Thiên nhìn cô đầy giận dữ, cô nhìn thấy toàn thân Bảo Thiên đang run lên, ánh mắt hằn học anh ném về phía cô nhưng đôi mắt ấy dường như ánh lên vì nước…

Nước mắt của Bảo Thiên… lần đầu tiên cô nhìn thấy…

Trái tim cô như tan ra khi thấy nước mắt anh đã rơi….

Tiếng xe Bảo Thiên lao đi vun vút trong đêm tối.

“Bảo Thiên, em xin lỗi, chỉ bằng cách này, em mới có thể ra đi…”

 

Cô gục xuống sàn, trái tim quặn đau và cô run lên từng đợt…

“Màn kịch… đã đến hồi kết thúc…”

“Câu chuyện tình yêu của chúng ta… đám cưới… em sẽ viết kết thúc cho riêng mình…”

Đêm…mê man trong từng nỗi đau, và âm ỉ trong từng giọt nước mắt. Đêm nghe gió lặng và nhọc nhằn trong từng hơi thở. Đêm nghe trái tim thổn thức vì xót xa..

Chuyến bay sớm đưa cô đến một miền đất mới…

Cô sẽ sống một cuộc đời khác…

Hai mươi mốt tuổi, một cô gái mạnh mẽ ra đi mang trong mình trái tim rỉ má, liệu bao nhiêu thời gian để trái tim ấy có thể tự hàn gắn vết thương?

(Còn tiếp)