Bảo Thiên lái xe đưa Huyền Sâm về thoát khỏi bữa tiệc khiến cho đầu óc anh choáng váng và trái tim anh nhức nhối. Anh không thể đứng thêm ở đó để nhìn thấy người đó và Max hạnh phúc cười nói bên nhau được. Huyền Sâm chốc chốc lại đưa mắt nhìn anh như muốn dò hỏi thái độ của anh.

– Cô ấy… sẽ lấy Max thật sao…? Huyền Sâm ngần ngừ rồi cuối cùng cũng lên tiếng.

-… Bảo Thiên im lặng.

– Em nghĩ họ là một đôi thật đẹp.

– ĐỦ RỒI!!!!!!!!!!!!!!!!!! Bảo Thiên hét lên đôi mắt hằn học đầy giận dữ.

– Em… Huyền Sâm lúng túng trước thái độ của Bảo Thiên, cô không nghĩ rằng phản ứng của anh lại thái quá như vậy.

– ĐỦ RỒI!!! LÀM ƠN ĐỪNG NÓI NỮA.

Bảo Thiên thắng xe “kít” lại rồi đậu sang bên đường, anh mở cửa xe rồi đóng sầm lại, anh bước ra ngoài, tháo nút cavat ra và hít thật sâu để kiếm một chút cảm giác dễ chịu. Huyền Sâm ngồi trong xe, khuôn mặt đẫm nước. Chưa bao giờ Bảo Thiên đối xử với cô như lúc này, anh luôn ân cần không bao giờ to tiếng với cô, cũng chẳng bao giờ tỏ thái độ nổi nóng, nhưng lúc này Bảo Thiên giống như một người hoàn toàn khác.

– Năm năm qua, em tưởng rằng anh đã quên cô ấy? Nhưng hóa ra em đã nhầm…

Bảo Thiên đứng bên ngoài khuôn mặt thiểu não, anh nghe thấy tiếng Huyền Sâm khóc, nhưng lúc này anh cũng chẳng biết phải nói với cô thế nào bởi chính anh cũng đang hoang mang và lộn xộn với hàng trăm nghìn ý nghĩ. Mọi kỉ niệm xưa bỗng chốc cứ ào ạt hiện về như lá mùa Thu đổ xuống… hiệu sách, tiệm café, nụ hôn…đám cưới, hoa hồng, ngôi nhà, những phút giây hạnh phúc…và rồi người đó ra đi tất cả vỡ vụn và tan biến như lâu đài cát.

“Em đã ra đi… mang theo tất cả, tại sao hôm nay lại trở về để khiến cho anh đau đớn trong những kí ức xưa như thế này?”

** *

Bữa tiệc kết thúc tốt đẹp. Linh về phòng trước để cho Max còn lại chút thời gian nói chuyện với những vị khách quan trọng sau bữa tiệc. Cô cầm chiếc hộp nhẫn trên tay một cách vô hồn rồi đặt nó lên chiếc bàn cạnh giường. Linh đổ xuống giường rồi cô nhìn trân trân lên chiếc hộp, cô chẳng ý thức được mình muốn gì lúc này, chỉ biết rằng, suốt trong bữa tiệc, cô đã kiếm tìm đôi mắt ấy nhưng không thấy anh còn ở đó nữa.

Linh thấy nhức nhối và đau đớn với hiện tại. Qúa khứ cô chạy trốn giờ lại trở nên hiện rõ ràng hơn bao giờ hết.

Max qua phòng Linh thấy cô đã tắt đèn, anh đoán là cô đã ngủ. Không muốn làm cô thức giấc Max đóng cửa phòng Linh lại rồi trở ra. Max về phòng mình, anh cầm chai rượu vang và rót cho mình một ly nhấm nháp, chưa bao giờ vị vang lại khiến cho anh ngây ngất như lúc này và cũng chưa bao giờ có một cô gái lại khiến cho Max lại những việc tưởng chừng như điên rồ. Max khẽ cười nhớ lại những gì diễn ra trong bữa tiệc, anh bật cười chính mình, không hiểu sức mạnh ở đâu lại khiến cho anh có thể làm được như thế. Có thể là khi yêu người ta sẽ hành động như điên rồ, hành động như thể ngày mai sẽ chết và Max bây giờ cũng đang như thế, tất cả chỉ vì một chữ Yêu.

Bốn năm đã qua đi như cơn gió thoảng, đôi khi bên Linh hững hờ, Max đã vô cùng lo sợ với tình yêu của anh. Đối với anh Linh giống như một điều bí ẩn, giống như một dấu chấm hỏi mà anh cứ muốn được đi tìm câu trả lời. Anh cố gắng học Tiếng Việt, ăn đồ Việt, tìm hiểu về Việt Nam để có thể hiểu Linh nhiều hơn. Phải chăng khi yêu người ta  sẽ yêu mọi điều xung quanh người đó?

* * *

Quán café cũ sau 5 năm màu sơn trắng đã có vẻ cũ kĩ đi nhiều, khách đến đây cũng chỉ thưa thớt khách quen. Linh đến, cũng không hiểu tại sao lại có quyết định đến nơi này. Có lẽ câu trả lời hợp lý lúc này là người đi xa thường muốn tìm về những cái gì mà người ta đã đánh mất.

Linh gọi một Ly nâu đá, một ly kem sữa, cô nhân viên khẽ cười thân thiện bởi thấy Linh lạ lẫm khi bước vào đây. Linh mỉm cười lại, rồi nhớ đến hình ảnh của mình. Nơi này, cô đã gắn bó như một phần máu thịt của mình… nơi này, cô đã bắt đầu mọi thứ và giờ quán cũ vẫn lặng lẽ vẫn ở đây như mòn mỏi đợi chờ.

Có tiếng ầm ầm ở phía quầy nhân viên, Linh quay mặt lại nhìn.

– Làm ăn như thế này à? Sao còn chưa mang đồ cho khách? Tôi sẽ đuổi việc các cô….

Một giọng nói quen quen làm Linh ngỡ ngàng.

“Ông nội Bảo Thiên đây mà” Linh nhủ thầm.

Cô y tá đi bên cạnh nắm lấy tay ông già khuyên nhủ để kéo ông ra khỏi quán. Đã 5 năm sau khi Linh chia tay với Bảo Thiên, Linh chỉ loáng thoáng nghe mẹ Linh kể rằng ông nội Bảo Thiên đã bị lú lẫn, suốt ngày đi lang thang và không nhớ đường về. Ông luôn phải luôn có người theo kèm và chăm sóc nhưng bệnh tình dường như không hề có xu hướng thuyên giảm. Bảo Thiên đã chạy chữa mọi nơi nhưng các bác sĩ đều kết luận đó là chứng tuổi già.

– Ông, ông còn nhớ cháu không? Linh tiến đến khi ông già cứ định chửi bới đám nhân viên. Cô bé nhân viên đứng cúi mặt xuống sợ hãi.

Ông già quay lại nhìn cô. Dường như có một điều gì như lóe sáng trong tâm trí.

– Linh! Ông già thốt lên như mừng rỡ. Linh bất ngờ trước phản ứng của ông.

– Ông, ông còn nhớ cháu ư?

– Nhanh lên, còn đứng đó làm gì? Ông già nghiêm mặt lại bảo Linh.

– Sao ạ? Linh ngơ ngác.

– Còn đứng đó? Nhanh ra làm việc đi, ta sẽ đuổi cổ cháu nếu cháu lười biếng.

Ông già nghiêm mặt lại giống như cách đối xử với Linh khi cô còn là nhân viên ở đây. Linh sau khi ngạc nhiên bởi thái độ của ông cô cười rồi cầm thay đồng phục như lệnh. Linh hiểu rằng ông nội Bảo Thiên không hiểu nguyên cớ gì đó chỉ nhớ ra Linh và dường như ông đã quên hết những chuyện sau khi cô trở thành cháu dâu. Trong kí ức của ông lúc này Linh chỉ là một con bé sinh viên làm thêm ở quán café của ông.

Cô y tá đi cùng gọi điện cho Bảo Thiên thông báo về tình hình vừa xảy ra đối với ông nội anh. Không lâu sau, Bảo Thiên vội vàng đến, bỏ dở cả công việc đnag ngổn ngang của GM.

Linh mặc đồng phục, cầm trên tay khay phục vụ đem ra cho khách một cách thành thạo, cảm giác và mọi thứ vẫn như hôm nào. Ông già ngồi bên một chiếc bàn chăm chú từng cử động của cô, chốc chốc lại nhướng đôi lông mày ra hiệu chỉ hướng cho cô đi ra các bàn.

Bảo Thiên bước vào quán, và anh, thấy tim mình như ngừng đập khi nhìn thấy Linh của ngày nào, trên tay là khay phục vụ với nụ cười thân thiện với khách.

– Linh! Bảo Thiên khẽ kêu lên.

Linh quay lại. Họ nhìn sâu vào mắt nhau.

Mọi thứ dường như đang quay trở lại…

Quán café..

Nâu đá và kem sữa…

Nụ hôn…

Đám cưới, hoa hồng…

Năm năm, không quá ngắn nhưng đủ dài để những vết thương đã liền nhưng cảm giác yêu đương vẫn như hôm nào trong trái tim của hai con người…

Năm năm, đủ để kí ức ào về như một cuốn phim quay chậm.

– Cháu đến rồi à? Ngồi đi. Ông nội Bảo Thiên kéo tay anh xuống ghế ngồi.- Cho ta một tách café, còn cháu uống gì?

– Ông đang bệnh không được uống café đâu… Linh…à không, phục vụ cho ông một ly nước táo.

Linh khẽ gật đầu rồi lấy bút ghi lại.

– Còn cháu uống gì? Ông nội ngơ ngác nhìn Bảo Thiên và lấy tay giục anh.- Nhanh lên, nhân viên của ông rất bận.

– Anh uống gì? Linh nhã nhặn hỏi đúng như vai một nhân viên phục vụ mà ông nội Bảo Thiên muốn.

– Cho tôi một nâu đá và…. Kem sữa !

Bảo Thiên bất chợt bắt gặp ánh mắt của Linh, bỗng dưng anh thấy tim mình yếu mềm và có chút gì đó mạnh mẽ như đang muốn nhô lên khỏi lồng ngực.

Ông nội tỏ vẻ thích thú khi thấy Linh ở quán và chăm chú theo dõi từng hành động của cô. Thỉnh thoảng ông lại có vẻ nói như trách mắng Linh nhưng cô vẫn tươi cười và vẫn làm theo ý ông muốn. Bảo Thiên cũng ngồi bên và từng cử chỉ của Linh cô vẫn chẳng thể nào rời mắt….

– Ông à, việc ở quán cháu sẽ lo, nhân viên ở đây cháu sẽ để ý và bảo ban họ, đã đến lúc ông phải về nhà rồi.

– Cháu có lo được không? Con bé cứng đầu đấy… dễ thương, nhưng phải cẩn thận đấy! Ông nội ghé sát nói vào tai Bảo Thiên và đập tay vào vai anh.

Anh gật đầu quả quyết với ông nội và sau đó gọi cô y tá chăm sóc cho ông.

– Tôi đã chuẩn bị xe rồi, cô đưa ông nội về cẩn thận, có gì nhớ điện cho tôi.

Cô ý tá dìu ông nội Bảo Thiên ra xe, đã 5 năm trôi qua anh đã quen với biểu hiện của ông nội. Ông lúc nhớ lúc quên, có lúc nhớ anh là ai có lúc không. Có lúc lợi dụng mọi người không để ý là lại trốn ra ngoài đi lang thang ngoài đường. Anh đã rất nhiều lần phải bỏ cả việc để đi tìm ông.

Linh kết thúc vai nhân viên phục vụ, cô thay áo cầm trên tay, mân mê từng lớp vải. Đã năm năm, khoác lên mình chiếc áo này, cô như thấy bóng hình mình của 5 năm trước, đó là một cô gái 21 tuổi với bồng bột, nông nổi và dại khờ…

Bảo Thiên đưa ông ra xe rồi quay vào, anh nhìn thấy Linh đang đứng và cầm trên tay chiếc áo đồng phục, anh tiến đến gần bên cô.

– Cảm ơn em! Bảo Thiên nhìn thẳng vào mắt cô đầy cảm kích.

– Không có gì… em cũng có giúp được gì đâu… Linh nói xong rồi ngồi xuống bàn, hail y nâu đá và kem sữa của cô còn đang dở bởi gián đoạn lúc nãy. Bảo Thiên ngồi đối diện cô anh liếc nhìn ly nâu đá và kem sữa trước mặt…như có gì đó ngập ngừng cho cả hai.

– Lâu rồi, em không uống nên… muốn thử tìm lại cảm giác. Linh bối rối nói với Bảo Thiên như giải thích.

– Còn anh, vẫn uống nó mỗi khi đến đây… trong suốt 5 năm…

Linh cười gượng gạo, cô thở thật khẽ, ánh mắt Bảo Thiên nhìn cô đầy yêu thương. Không gian yên tĩnh của quán café khiến cho hai người ngập ngừng, câu chuyện không được liền mạch bởi cả hai như đang sống lại những ngày tháng cách đây năm năm…5 năm… vậy mà giờ đây kí ức trở nên sống động như mới hôm nào…Nơi này là nơi bắt đầu mọi thứ cho cả hai…

Dường như không thể chịu đựng được khi ngồi bên Bảo Thiên trong cái không gian đầy kỉ niệm và ào ạt những kí ức xưa của hai người ào về…quán café, nâu đá và kem sữa, nụ hôn…đám cưới, hoa hồng, ngôi nhà… Linh bỗng thấy mắt mình nhòe đi đầy nước, cô cúi xuống để cố giấu cho Bảo Thiên không nhìn thấy nước mắt của mình…

Mọi kí ức cứ ào về khiến cho trái tim cô run rẩy….

Đôi mắt Bảo Thiên nhìn cô chan chứa khiến cho trái tim cô nhức nhối và loạn nhịp. Cô cứ tưởng chừng trái tim cô đã bình yên sau năm năm, nhưng… không phải…

Cô muốn chạy trốn khỏi anh….

Tại sao trái tim cô lại đau đớn khi lí trí đã nguyện phải quên anh?

Linh chạy khỏi quán café vì cô sợ sẽ không đủ sức lực để ngăn cản được trái tim cô đang thổn thức trong lồng ngực…

Bảo Thiên ngồi lại, khuôn mặt thiểu não, anh thấy tim mình như đứng lặng khi mọi cảm giác yêu đương ngày nào giờ bỗng quay về…

… Có một cô gái đứng bên ngoài quán café, cô đứng ở một vị trí có thể quan sát được mọi thứ đã diễn ra. Cô đứng nép sau cánh cửa kính, đôi chân run run yếu ớt… Cô buông tay khỏi cánh cửa và đưa tay lên ngực, cô thấy ngực đau và khó thở.

“Năm năm, thật sự, chưa bao giờ anh quên được cô ấy… Em sẽ phải làm sao? Em sẽ phải đợi anh 5 năm, 10 năm, 20 năm hay cả đời để anh quên được cô ấy…?

Cô gái ấy, đã thấy rồi lùi lại từng bước chậm chạp, cô vuốt nhẹ nước mắt trên khuôn mặt mình…. Rồi bỗng cô khẽ cười… trong nước mắt…

* * *

Max rời lại ngày bay lại thêm 5 ngày vì một số công việc cần giải quyết vả lại anh cũng muốn Linh có thêm thời gian ở lại bên bạn bè và người thân.

Linh không có ý kiến gì với quyết định ấy, bởi chính cô lúc này, cô không hề muốn rời xa nơi đây…

Linh đi xuống sảnh khách sạn định đi ra ngoài hóng gió thì thấy to tiếng. Một ông cụ đang tranh cãi với lễ tân của khách sạn, ông nằng nặc đòi gặp ai đó nhưng lại không thể miêu tả hai nhớ chính xác, đám bảo vệ xúm lấy và định đưa ông già đó ra ngoài.

– Ông? Ông làm gì ở đây thế này? Linh xô đám bảo vệ ra khi nhận ra đó là ông nội của Bảo Thiên.

– Cháu… Linh… !!! Ông nội Bảo Thiên mừng rỡ khi nhìn thấy Linh, ông cố đẩy những bàn tay khỏe khoắn của đám nhân viên ra khỏi mình.

– Buông ra, đây là ông tôi… Linh hung dữ lấy chiếc túi đập vào đám nhân viên bảo vệ bởi thái độ cương quyết và cố giữ hai cánh tay ông. Đám nhân viên thấy thái độ dữ dằn của Linh mới buông ông cụ ra và tỏ thái độ xin lỗi.

– Các anh biết ông cụ là ai không? Tôi sẽ nói với cấp trên đuổi việc các anh. Linh lớn tiếng dọa nạt và đỡ ông cụ lên.- Ông có đau ở đâu không? Ông có bị thương ở chỗ nào không? Ông đến tìm cháu sao không nói trước…

– Ông khỏe. Ông cụ đứng dậy và chứng tỏ cho Linh thấy mình hoàn toàn khỏe mạnh.- Đi với ông? Ông cụ cầm lấy tay Linh và kéo đi.

– Ông ơi, khoan đã, mình đi đâu?

– Chúng ta đi thôi! Ông cụ vẫn cứ lôi Linh đi không để ý đến thái độ của cô.- Đến quán café làm việc đi nào.Ta sẽ giới thiệu cháu cháu nội của ta ! Ông cụ nói với thái độ vui vẻ

– Ông ơi, cháu và Bảo Thiên đã kết thúc rồi. Linh kêu lên, mặc dù sau đó cô biết mình đã lỡ miệng.

– Gì cơ? Cháu nói gì.

– Chúng cháu đã chia tay… 5 năm rồi… giờ cháu sắp lấy người khác…

Ông nghe từng lời của Linh thốt ra, ông cụ ngồi xuống, hai tay run run, khuôn mặt đăm lại với những nếp nhăn, ông quờ tay xuống đất như kiếm tìm cái gì đó, kí ức như được ào về. Ông cụ ôm đầu rồi sau đó ngất lịm xuống trước mặt Linh.

– Ông ơi, ông tỉnh lại đi, ông ơi… cháu sai rồi ông ơi… có ai không gọi xe cấp cứu giùm tôi. Lình khóc thét và gào lên, đám đông bu lại cùng cô đỡ ông cụ dậy.

Tiếng xe cứu thương vô hồn.

Linh đứng bên ngoài phòng cấp cứu với đôi mắt đỏ hoe, cô run rẩy ngồi bên tường. Bảo Thiên hộc tốc đến bệnh viện, anh nhìn thấy Linh đang ngồi co ro và khuôn mặt đẫm nước. Anh tiến đến gần Linh.

– Có chuyện gì thế Linh?

– Lỗi tại em… lỗi là do em ông nội mới thành ra thế này. Khuôn mặt Linh nhòe nhoẹt nước và giọng nói nghẹn ngào.

– Đứng lên nào, không phải lỗi tại ai hết, rồi mọi thứ sẽ ổn.

Linh run run, Bảo Thiên dìu cô ngồi trên ghế, cô vẫn không ngừng khóc, những giọt nước mắt lã chã rơi xuống.

Huyền Sâm nghe tin ông nội Bảo Thiên phải nhập viện cũng đến, cô ngồi xe lăn nên phải có người đi cùng đưa cô đến nên đến sau. Cô di chuyển những vòng xe lăn chậm chạp trên lối đi dài của bệnh viện. Huyền Sâm nhìn đôi mắt đỏ hoe của Linh mà không nói điều gì, cô khẽ khàng đưa cho Linh một chiếc khăn và vỗ vỗ vào vai Bảo Thiên đang ngồi cạnh với vẻ mặt sầu não.

– Tình hình khá nguy kịch, yêu cầu người nhà bệnh nhân có người thân thích hoặc con cháu ở xa nên gọi về và chuẩn bị tinh thần.

Cô y tá ra thông báo tình hình bên trong. Bảo Thiên run rẩy rút điện thoại ra gọi điện cho mẹ và gọi cho thư kí liên lạc với Hải Minh và mẹ anh anh ta.

Linh ngồi ủ rũ như và khuôn mặt không có chút thần khí nào, phấn và mascara trên mặt nhòe nhoẹt. Bảo Thiên ngồi ôm lấy đầu, lo lắng và hồi hộp mỗi khi có người chạy ở bên trong phòng cấp cứu đi ra. Chốc nước mắt trên mặt cô lại chảy xuống rơi lã chã, chiếc khăn Huyền Sâm đưa cho Linh chẳng mấy chốc đã ướt đẫm. Bảo Thiên quay sang nhìn cô, lòng xót xa.

– Để anh cho người đưa em về.

– Không… em… muốn ở đây… cho tới khi ông tỉnh lại. Linh nấc nghẹn. Bảo Thiên cũng không ngăn cản cô nữa. Anh quay sang Huyền Sâm, cô nhìn ra phía cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa không nói câu gì.

Hơn 6 tiếng đồng hồ cho ca phẫu thuật tim, cả 3 ngồi im lặng bên nhau không nói câu gì. Bảo Thiên ngồi giữa hai người con gái, một người là bạn thiếu thời từ nhỏ, một người đã từng là vợ anh. Một người mà anh nợ một món nợ ân tình mà không giây phút nào trong 5 năm qua anh không day dứt, một người đã nợ anh những khoảng trời hạnh phúc mà trong suốt năm năm qua anh chẳng thể nào quên…

Ông cụ được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, suốt từ sáng cho đến tối cả ba người vẫn chưa có chút gì vào bụng. Khuôn mặt thiểu não và mệt mỏi của cả ba bên ngoài phòng chờ khiến cho Bảo Thiên cuối cùng phải là người lên tiếng trước.

– Huyền Sâm, Linh đứng dậy nào, chúng ta đi ăn, trong lúc chờ ông nội tỉnh lại thì phải ăn lấy sức đã. Anh sẽ không biết phải làm thế nào khi hai người xảy ra chuyện gì đâu…

Bảo Thiên đẩy xe lăn cho Huyền Sâm, Linh cầm túi xách đứng dậy, Bảo Thiên dẫn cả hai xuống nhà ăn của bệnh viện

. Bữa cơm qua loa vì thực tình chẳng ai có tâm trạng để ăn uống lúc này.

– Hai em ngồi đây nhé, mẹ anh đến rồi, anh sẽ quay lại ngay. Bảo Thiên nói với cả hai khi nghe điện thoại xong.

Linh và Huyền Sâm ngồi lại, đối diện nhau, đã 5 năm rồi và đây là lần thứ hai cả Linh và Huyền Sâm ngồi bên nhau như thế này.

– Đã lâu rồi không gặp. Huyền Sâm lên tiếng trước.

– Vâng, 5 năm rồi… Linh khẽ đáp.

– Cô sẽ lấy Max à? Huyền Sâm nhìn thẳng vào mắt Linh hỏi.

Linh chạm ánh mắt của Huyền Sâm rồi khẽ liếc ra hướng khác.Có nhiều người hỏi cô điều này, nhưng mỗi lần Linh đều chẳng trả lời chính xác như câu hỏi, cô cũng chẳng biết tại sao mình lại như thế nữa….

– Không trả lời được vì câu hỏi quá khó à? Huyền Sâm cười khẩy.- Đã năm năm rồi, cô đáng lẽ phải tìm ra câu trả lời cho mình chứ!

Linh cúi gằm mặt xuống, tránh đi cái ánh mắt sắc sảo của Huyền Sâm. Đúng là đã năm năm để mỗi người có thể lật thêm trang mới cho mình, nhưng hiện tại, Linh đang như sống trong kí ức…

– Hải Minh! Linh ngẩng mặt lên thấy anh đang đứng đằng sau Huyền Sâm, anh vẫn thái độ bình thản như ngày nào. Anh khẽ gật đầu, rồi kéo ghế ngồi xuống bên cả hai…

Đúng là Linh đang sống lại kí ức cách đây năm năm, nơi này có Bảo Thiên, Hải Minh, Huyền Sâm … cô như đang thấy lại mình, con người mà cô đã từng chạy trốn…

– Vào đi, không còn nhiều thời gian đâu… ông nội nguy lắm rồi !

Bảo Thiên hớt hải chạy vào, khuôn mặt không có chút thần khí nào. Cả Linh, Hải Minh đẩy xe cho Huyền Sâm, Bảo Thiên cùng chạy đến phòng ông nụ đang nằm, cửa khẽ mở, hai người phụ nữ một là mẹ của Bảo Thiên, một là mẹ của Hải Minh đi ra khuôn mặt đẫm nước mắt. Mẹ Bảo Thiên vỗ vỗ lên vai anh rồi ra hiệu cho mọi người vào.

– Ông muốn gặp Huyền Sâm trước. Bà đưa mắt nhìn Huyền Sâm rồi khẽ hướng mắt vào bên trong. Khoảng một lúc sau Huyền Sâm đi ra, những giọt nước mắt tuôn dài như chẳng thể nào dứt, cô khóc trong tiếng nấc nghẹn.

– Con vào đi, Hải Minh… Mẹ Hải Minh đẩy anh vào. Hải Minh khẽ run run, tay đẩy nhẹ cánh cửa, ít phút sau anh đi ra, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn và sợ hãi. Linh nhìn thấy trong khóe mắt Hải Minh như có nước mắt…

Linh là người ông cụ gọi đến là người thứ ba. Cô khẽ hít một hơi thật sâu, lau sạch nước mắt trên mặt rồi cố gắng lấy can đảm bước vào. Trên giường bệnh, ông cụ nằm đó yếu ớt, bên cạnh là đống máy móc và dây dợ, ông khẽ đưa nhẹ cánh tay lên ra hiệu cho Linh ngồi xuống, cô bước tới nắm lấy tay ông.

– Ông nội, ông nội hãy nghỉ đi, rồi ông sẽ khỏe lại… Linh tấm tức khóc.

– Ta… ta biết… ta rõ nhất… ta phải nói chuyện với cháu…

-…

– Ta chưa bao giờ… tỉnh táo như bây giờ…ta rất vui vì cháu đã trở lại đây… ta muốn nói rằng… cảm ơn cháu… vì những gì cháu đã làm cho gia đình ta, nhất là cho Bảo Thiên, nó không phải là người biết thể hiện tình cảm.  Ta… nuôi nó lớn lên… ta hiểu… từ khi có cháu xuất hiện… nó đã cười rất nhiều… đó là điều ta quí giá hơn bất cứ… thứ gì… Ta vẫn ân hận… vì đã tước đi ước mơ… trở thành phi công của nó… để gánh vác GM… Hứa với ta… nếu cháu còn yêu nó… hãy đem nụ cười của Bảo Thiên trở lại…

Dường như ông cụ nói đến đây đã gần như kiệt sức, Linh khóc òa, cô khẽ gật đầu, đôi mắt của ông nhìn cô âu yếm rồi ông khẽ cười mãn nguyện. Linh bước ra khỏi phòng với đôi chân dường như chỉ muốn khụy xuống, có lẽ cho đến cuối cuộc đời này cô sẽ chẳng bao giờ quên được những giây phút cuối cùng khi ông ra đi.

Bảo Thiên là người cuối cùng bước vào, họ không biết đã nói gì với nhau. Rồi trong một tíc tắc, Bảo Thiên kêu lên như một con thú hoang bị bắn thương. Tất cả mọi người bên ngoài òa khóc, Linh khụy xuống, mọi sức lực của cô giờ đã cạn kiệt. Mắt cô mờ nhòe đi, tai cô không còn nghe rõ tiếng ồn ào xung quanh nữa, cô nghe như tiếng khóc, tiếng kêu gào cùng với tiếng giày dép của các y bác sĩ chạy đến để làm nhiệm vụ của mình.

Đám tang ông nội Bảo Thiên được tổ chức long trọng với các vị quan khách cao cấp khi và toàn thể nhân viên của GM. Báo chí cũng đưa tin và cho rằng sự ra đi đột ngột của ông- người sáng lập ra GM là một tổn thất lớn với GM cũng như giới tài chính nói chung, họ cũng đưa ra một nghi vấn rằng không hiểu sau đám tang của nhà sáng lập này thì tập đoàn tài chính lừng danh GM sẽ được trao lại cho ai, Hải Minh hay Bảo Thiên ? Và cho đến thời điểm này những thông tin về di chúc vẫn không được tiết lộ.

Trong đám tang Linh nhìn Bảo Thiên xót xa… Max nhìn Linh… đôi mắt lo lắng và yêu thương, anh thấy tim mình nhói đau khi thấy luồng mắt của Linh không thuộc về anh…

Linh về phòng với một trạng thái khó thở, đầu óc cô trở nên suy sụp, không khí ở đám ma ảm đạm với những vành tang trắng, những mảng màu đen vô  hồn khiến cho cô cảm thấy ngột ngạt, nhìn khuôn mặt ủ rũ của Bảo Thiên cô chẳng thể nào chịu đựng nổi, đối với anh, cô biết ông nội là một phần cuộc sống của anh…

Max nhìn cô nằm trên giường mắt đẫm lệ, anh đến gần rồi khẽ vỗ về cô. Linh nằm im như một pho tượng vô hồn… chỉ  có nước mắt vẫn tuôn không ngừng…

Trái tim cô từng nhịp đập rung lên đau đớn. Có phải cô đã bỏ lỡ rất nhiều thứ ? Có phải chính cô, chính tuổi trẻ bồng bột đã tự làm đau mình hay không ?

Mộ của ông nội Bảo Thiên được an táng trên một đỉnh ngọn đồi nhỏ yên bình và có hướng nhìn ra phía biển tại Nha Trang, nơi này trước khi trăng trối ông đã muốn sau khi ông ra đi sẽ được yên nghỉ ở chính nơi này. Cho đến phút cuối cùng của cuộc đời ông Bảo Thiên mới hiểu được hóa ra từ trước đến nay anh chưa một lần cố gắng để hiểu ông, anh đã từng cho rằng ông là một ông già gàn dở, đào hoa và luôn bắt người khác làm theo ý mình. Bảo Thiên lớn lên và đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu người phụ nữ đã đi qua cuộc đời ông và rồi chính bố anh cũng là bản sao hoàn hảo của ông. Những người phụ nữ trong gia đình anh là mẹ anh, mẹ Hải Mính chính là những người đau khổ nhất. Nhưng, Bảo Thiên cũng đã từng có một thời sống như thế… cho đến khi… mọi thứ trở nên thay đổi…

Tất cả mọi người đã ra về hết chỉ còn có Bảo Thiên và Huyền Sâm ở lại bên mộ ông, anh đắp những nắm đất cuối cùng và rót những cốc  rượu lên mộ. Bảo Thiên thở thật sâu, cố gắng hít lấy cái không khí ở biển lúc này. Anh hướng tầm mắt ra phía biển, những cánh hải âu tung cánh bay hòa trong nắng gió…

– Ông hãy an nghỉ nhé, giờ thì ông đã tìm lại được nơi mà ông đã tìm kiếm cả cuộc đời rồi.

Huyền Sâm đi bên cô im lặng, Bảo Thiên đẩy xe lăn cho cô, đến đoạn dốc thoải cô  bỗng bảo anh.

– Dừng lại !

– Sao thế em ?

– Em muốn anh dừng lại… anh hãy buông tay ra… ! Huyền Sâm nói với một thái độ cương quyết.

– Đây… đây là đoạn dốc mà… Bảo Thiên ngơ ngác vẫn chưa hiểu Huyền Sâm đang muốn gì.

– Hãy nhìn em đi. Huyền Sâm nói.

Cô từ từ giữ phanh cho chiếc xe lăn đứng im, rồi từ từ dứng dậy trên đôi chân của mình một cách vững vàng.

– Nhìn em đi, em đã đứng được từ lâu rồi. Em đã đứng được và muốn bước những bước cùng anh, nhưng chính anh là người ngã khụy và không muốn bước tiếp. Năm năm qua, anh đã trả nợ cho em… thế là đủ rồi.

Hai người đứng bên nhau trước trời và biển, họ nhìn sâu vào mắt nhau. Bảo Thiên không rõ cảm giác của anh lúc này chỉ biết rằng mọi thứ trở nên lẫn lộn Chiếc xe lăn từ từ trôi xuống dốc…Huyền Sâm bước những bước dài và nhanh đi về phía trước anh….

Trong bệnh viện…

– Ta xin lỗi…

Ông cụ run run với tay về phía Bảo Thiên, anh chạy đến và ôm lấy ông nội, nước mắt chảy xuống một cách tự nhiên, anh nghe như tim mình đang có trăm nghìn vết cứa, cảm giác thật bất lực khi anh đang phải chứng kiến người thân sắp lìa xa cõi đời này mà không có cách nào làm khác đi được.

– Cả đời ta… không biết có bao nhiêu người phụ nữ đã đến rồi ra đi, nhưng, suốt cuộc đời này ta không thể… quên được… một người. Có thể do chính ta quá trẻ, nông nổi, bồng bột, hiếu thắng, gan lì… ta đã tuột mất bà ấy. Và ân hận… suốt cả cuộc đời…Rốt cuộc, tiền bạc, danh vọng, thành công khi ta nhắm mắt xuôi tay đều không có ý nghĩa gì cả. Cả cuộc… đời ta tìm kiếm… danh vọng nhưng ta lại bị mờ mắt và… không hề biết rằng, thứ con người ta tìm kiếm suốt cuộc đời chỉ là một con người…

– Ông nội… !

– Ta chưa bao giờ thấy cháu khóc vì một người con gái, nhưng ta đã thấy rồi… ta cũng chưa từng thấy cháu vì bất cứ điều gì khác mà cười vui đến vậy… Đừng sống quá ích kỉ bởi vì ta không hề cháu lặp lại bi kịch của cuộc đời ta…

Ông cụ nói đến đó rồi lịm đi cánh tay buông thõng…

Trong một giây Bảo Thiên ý thức được rằng, anh đã để tuột mất một người anh yêu thương mãi mãi…

Và có nên thêm một lần nữa sẽ lặp lại hay không ?

Hải Minh thu xếp đồ đạc ở khách sạn sau khi việc chôn cất ông nội đã xong xuôi. Anh không có ý định sẽ ở lại Việt Nam lâu hơn vì anh đã có một cuộc sống mới ở Hồng Kông. Anh mở một quán cafe nhỏ và chuyên chụp ảnh về con người, cuộc sống, anh cũng nuôi thêm mấy chú mèo bị bỏ lạc và cuối tuần vẫn đến trại trẻ mồ côi để chăm sóc và dạy học.

Đồ đạc xong xuôi Hải Minh ngó qua phòng Bảo Thiên, Hải Minh nhìn thấy Bảo Thiên ngồi lặng lẽ quay mặt vào góc tường. Anh khẽ gõ cửa.

– Anh sẽ đi uống một chút với tôi chứ.

Quầy rượu chỉ có hai người, không gian tối và vắng vẻ của quán khiến cho không khí thêm u buồn. Bản nhạc không lời càng làm cho não nề.

– Năm năm rồi, chúng ta lại mới có cơ hội ngồi bên nhau.

– Năm năm… Bảo Thiên nhắc lại hai từ đó rồi khẽ cười khẩy

.

– Năm năm trước, anh đã để người anh yêu ra đi và năm năm sau người anh yêu quí tuột mất khỏi tầm tay anh mãi mãi… cảm giác thật khắc nghiệt đúng không.

– Cảm ơn… tôi đủ mạnh mẽ để sống cho đến tận bây giờ. Bảo Thiên nốc cạn cốc rượu.

– Tôi đã từng chứng kiến cảnh người tôi yêu nhất ra đi, tôi hiểu rõ hơn ai hết…

Hải Minh mở ví, rút cho mình tấm hình anh đã nâng niu suốt bao nhiêu năm ra, đặt xuống bàn. Tấm hình anh và David bên nhau với những nụ cười hạnh phúc. Bảo Thiên nhìn tấm ảnh rồi ngơ ngác nhìn anh như muốn kiếm tìm một lời giải thích…

– Năm năm trước, chính Linh đã đến gặp tôi và nhờ tôi diễn vở kịch đó để cô ấy có thể rời xa anh, mẹ anh đã bắt cô ấy làm thế vì GM. Năm năm, trò chơi năm nào đã kết thúc rồi. Game Over !

Hải Minh cầm tấm ảnh nâng niu rồi bỏ lại vào ví. Anh đứng dậy vỗ nhẹ vào vai Bảo Thiên rồi bỏ mặc Bảo Thiên ngồi đó. Bảo Thiên cầm chai rượu vẫn còn nửa nốc cạn sạch, vị rượu trôi qua cổ nóng rát nhưng càng uống anh lại càng tỉnh, một hình ản rất quen hiện ra trong tâm trí anh…

– Em dùng cách đó để tôi quên em đi ư ? Đồ tồi ! Năm năm qua, chưa giây phút nào tôi quên được em !

Max ngồi bên chiếc bàn được bày biện nến, hoa hồng với những đồ ăn được bày biện đẹp mắt. Cả không gian được trang hoàng lộng lẫy với những thứ nhỏ nhặt nhất đều được anh lựa chọn. Nhân viên nhà hàng phía sau đang tò mò muốn biết được cô gái may mắn mà anh đang đợi là ai. Max mặc vest màu trắng, tóc đã chải chuốt kĩ càng. Khuôn mặt anh với những nét thanh tú hài hòa, đối mắt xanh của anh đang hướng tầm mắt mong mỏi sự xuất hiện của một người…

….

Linh ngồi bên chiếc áo cưới được đính hoa đá lộng lẫy, cô nâng chiếc váy lên mâm mê từng đường chỉ rồi nhẹ nhàng đặt chiếc hộp bên trong có chứa chiếc nhẫn bên cạnh…

Linh đã xếp xong xuôi đồ đạc và đi ra cô nhẹ nhàng khép cửa phòng lại…

« Max, em nợ anh một lời xin lỗi »

Biển Nha Trang.

Bảo Thiên bước trên cát với đôi chân trần, anh khẽ bước những bước ngắn rồi sau đó quay mặt về phía biển. Bình minh đang thức giấc, vầng cầu lửa đang nhô lên cao, những đám mây xám dần dần bị xua tan đi bởi những tia nắng đỏ rực đang chiếu rọi xuống biển.

Bảo Thiên thấy mình nhỏ bé và đơn độc, anh khẽ đưa tay như muốn với lấy quầng lửa kia…

Nơi này, cũng là một sáng bình minh trên biển, anh đã từng có những kí ức đẹp đẽ và hạnh phúc…

Bảo Thiên khẽ rụt tay lại, như chợt nhận ra điều gì đó, phải chăng mọi thứ đang ở trước mắt nhưng lại quá xa vời như quầng lửa kia ?

– Anh đã nói, sẽ ngắm bình minh với người anh yêu cơ mà, sao lại đứng đây một mình ?

Bảo Thiên bị giật mình bởi một giọng nói rất quen thuộc, anh ngỡ ngàng quay lại. Phía sau anh, Linh đang đứng đó, với bộ váy dài trắng, mái tóc buông lơi bay bay trong gió, chiếc khăn hững hờ khoác qua vai…

Anh nhìn sâu vào đôi mắt của cô, những cảm xúc yêu đương vẫn như ngày nào…

Linh khẽ mỉm cười với anh…

– Sau năm năm, liệu em có một lần nữa được mặc áo với, cầm hoa hồng và khoác tay đi bên cạnh anh không ?

Bảo Thiên bước đến trước mặt Linh, anh khẽ cầm lấy tay cô, vòng tay qua người cô và kéo cô về phía anh thật gần. Anh cúi xuống và đặt đôi môi của mình lên môi cô…

Nụ hôn sau năm năm xa cách…

Nụ hôn ngút ngàn giữa bình minh trên biển…Họ đã tìm thấy nhau giữa cả một biển bộn bề.

“Áo cưới, hoa hồng và anh- một nửa tình yêu, đó là tất cả những gì mà một người con gái đều mong ước trong ngày trọng đại nhất cuộc đời mình.”

HẾT