CHƯƠNG 16

Mùa hè đến đem theo cái nóng bức oi ả. Nắng gay gắt và ngột ngạt khiến cho cuộc sống ở thành phố ngột ngạt và mệt mỏi. Trong khi Đình Văn thì chọn đi tình nguyện, Khắc Hiếu chọn đi du lịch vài nước châu Á, còn Huy thì bận bụi với việc kinh doanh ở nhà hàng. Tôi quyết trở về quê sau chuyến nghỉ hè ở Cát Bà với cả nhóm. Bố mẹ lâu ngày thấy tôi về tỏ ra vui mừng khôn xiết khi đứa con gái bé bỏng trở về.

Tuy nhiên, tôi cũng chỉ ở nhà được một tuần vì không thể nào chịu đựng sợ cô đơn xấm chiếm. Từng ngõ ngách, từng con đường tôi đã khôn lớn cứ thấp thoáng bóng dáng của một người…Người mà tôi đã muốn quên, cố gắng làm bao nhiêu điều để có thể quên.

Mẹ dọn mâm cơm đầy những món ăn yêu thích của tôi lên bàn rồi sắp xếp bát đũa. Hai mẹ con đang nói chuyện thì mẹ chuyển sang một chuyện khác.

–          Đông Đông nó…. ! Mẹ ngập ngừng muốn nói gì đó.

–          Ai hả mẹ ?

–          Thằng Đông Đông, bạn con ấy …

Tôi nghe như có tiếng sét đánh ngang tai, tôi chết lặng. Cái tên đó lâu rồi tôi không còn muốn nói đến nữa.

–          Con không có người bạn như thế ! Tôi thẳng thừng rồi bực bội bỏ ra ngoài. Mẹ khẽ lau lại gian bếp rồi lắc đầu.

Mẹ coi như chưa từng nói gì với tôi. Còn tôi cũng coi như chưa từng nghe thấy. Bởi vì đơn giản có những thứ cảm xúc đã trở nên chai sạn vì nó đã kết tụ bởi những nỗi đau đớn. Giờ tôi đã khác, đã trở thành một cô gái trưởng thành, tôi đã là sinh viên, tôi đã có thể tự tin là chính mình. Vì thế, người làm trái tim tôi đau không thể dễ dàng tha thứ và cũng đáng để nhắc đến. Có vẻ mẹ cũng có phần thông cảm với thái độ gay gắt của tôi mặc dù chưa bao giờ tôi tâm sự với mẹ bất cứ điều gì.

Buổi sáng, tôi dậy sớm để ra công viên tập thể dục. Từ lâu rôi tôi đã ý thức được việc tập thể dục buổi sáng lành mạnh như thế nào. Và kể từ khi còn là hình hài của một cô gái béo mập, tôi thầm cảm ơn quãng thời gian mình có thể kiên trì để có thể có được vóc dáng như bây giờ. Dù chẳng phải một thân hình chuẩn như người mẫu, nhưng tôi cũng tự tin khi diện bất cứ bộ đồ nào. Tôi không cố xúy cho việc ăn kiêng quá độ, nhưng việc quá béo và một cô gái không chú ý đến bề ngoài của mình thì đó là việc sai lầm. Người ta có thể nói rằng bề ngoài không là gì cả, không ai có thể đánh giá một cô gái với vẻ bề ngoài, nhìn vẻ ngoài bạn sẽ không thể đánh giá là người đó là người tốt hay xấu. Nhưng, để người khác hiểu được mình phải mất thời gian rất lâu, trong khi, ngoại hình là thứ đầu tiên người ta được cảm nhận. Vì thế, hãy chăm chút cho vẻ ngoài của bạn. Còn bên trong hãy tưới tắm cho tâm hồn tươi mát và đẹp đẽ. Chứ đừng để sự chênh lệch với cái bên trong và bên ngoài. Vô tình, vẻ ngoài sẽ đem lại cho bạn nhiều thứ tốt đẹp mà bạn không hề biết.

Việc chăm sóc cơ thể và sức khỏe cũng giống như việc bạn chăm chút tưới tắm cho một cái cây. Và cái cây nào khỏe nó có thể sống và chống đỡ được mọi thứ. Và một cái cây khỏe mạnh sẽ tạo ra những quả ngọt ngào. Tôi đã nhận ra được điều này sau vài trận ốm nhừ tử và ăn uống, thể dục thất thường. Dù tôi là ai và dù tôi muốn làm gì, dù ước mơ có cao xa thế nào, nếu không có thứ đầu tiền là sức khỏe thì sẽ chẳng ai có thể làm được việc gì dù là nhỏ nhất.

Tôi mở ngăn tủ để giày trong phòng của mình. Tôi khẽ dụt tay lại khi chạm vào một thứ.

« Đôi giày màu hồng »

Tôi cứ ngỡ rằng mọi thứ tôi đã lãng quên rồi, nhưng hóa ra, có những thứ người ta cứ dặn lòng càng quên thì lại càng nhớ, rất nhớ.

Tôi chọn cho mình một đôi giày khác rồi ra công viên tập thể dục, chạy thêm 5 vòng rồi hứng chí đi lộ xung quanh những con đường ngày xưa tôi hay lui tới.

Tôi tìm đến trường cũ,  khung cảnh sáng sớm mát mẻ đầy tinh khôi. Hít một hơi căng đầy lồng ngực, tôi thổn thức hít hà nguồn không khí trong trẻo yên bình này. Nơi này vẫn là nơi tuyệt đẹp nhất. Mặc dù đã lâu rồi tôi đã để kí ức về ngôi trường gói gém vào sâu trong trí nhớ.

Nơi này là nơi đong đầy những kỉ niệm và đánh dấu sự trưởng thành của tôi.

Nơi này, là nơi vun vén những rung cảm đầu tiên cất lên nơi con tim tôi.

Nơi này, là nơi những nỗi đau đầu đời của tôi đã trở thành một vết cắt sâu lẹm, dù miệng viết thương có lành thì nỗi đau vẫn âm ỉ chứa mủ bên trong.

Tôi ngồi dưới sân trường vàng rực nắng, nhìn lên tán cây cao. Những chùm nắng lấp lánh qua tán lá cây chiếu xuống mặt đấy. Mắt tôi khẽ nheo lên, từng đợt gió khẽ thổi, những đám lá vàng rơi dưới sân trường bị thổi tung lên.

Tôi ngồi dựa vào ghế, nhắm mắt lại và cổ khẽ ngửa ra đằng sau.

Bất giác, tôi mở mắt, ánh sáng lấp lánh của nắng khiến cho mắt tôi hoa lên. Tôi khẽ chớp chớp, làn gió khẽ thổi tung mái tóc của tôi…một mùi hương rất quen khẽ thoảng qua cánh mũi. Tiếng chim sáng sớm cất lênh lảnh lót và từng chùm nắng vẫn thi nhau nhảy múa rơi từ tán cây xuống. Gió hiu hiu thổi…

« Phương Phương, chào cậu ! »

Cậu ấy đứng ngay đằng sau tôi khẽ hé nụ cười, tôi vẫn đang ngửa cổ và há hốc mồm ,giật mình vì bị người khác bắt gặp cũng như giật mình vì sự xuất hiện quá đột ngột này.

Cậu ấy… vẫn là cậu ấy !

Cậu ấy khẽ vòng ra đằng trước và nhẹ nhàng ngồi xuống cạch bên tôi. Tôi vẫn cứ đang ngỡ mình mơ. Khuôn mặt cậu ấy bị mờ đi, tôi ngỡ rằng mình đang mơ chứ không phải hiện thực.

Tôi cứ ngỡ rằng, mọi chuyện đã quá xa xôi. Kí ức đã khép lại, nhưng trong chính khoảnh khắc này. Tôi gặp lại cậu ấy, người đã rời bỏ tôi đi không một lời từ biệt. Người đã khiến trái tim của tôi tan ra thành hàng trăm hàng nghìn mảnh vụn.

Tim tôi vỡ rồi. Có còn ghép lại được nữa hay không ?

Tôi không nói được câu nào, cổ họng nghẹn lại, mắt nhòe đi vì nước. Trên khuôn mặt của Đông Đông là nụ cười lém lỉnh của cậu ấy, khóe mắt của Đông Đông khẽ rưng rưng xúc động, tôi có thể cảm nhận được điều đó qua nỗi nhói đau ở tim tôi. Có thể, sau bao tháng ngày xa cách, cuộc gặp gỡ không báo trước này khiến cho cả hai bối rối.

–          Tớ… về rồi đây ! Đông Đông khẽ nắm lấy tay tôi. Ánh nắng khẽ xiên từ vạt lá xuống đất, tôi giật mình dụt tay lại. Tôi như tỉnh giấc mơ và biết rằng, mọi thứ đang trước mắt tôi là thật, cậu ấy… cũng là thật.

–          Tránh xa tôi ra ! Tôi khẽ kêu lên !

–          Phương Phương ! Đông Đông thảng thốt kêu tên tôi và ngỡ ngàng trước thái độ ngoài mong đợi của cậu ấy.

Tôi đứng phắt dậy, khẽ quay đi và đưa tay lau những giọt nước mắt đang chực rơi xuống. Tôi quay đi để cậu ấy không thể nhìn thấy bộ dạng của tôi lúc này !

–          Tớ đã quên cậu rồi, đã quên Đông Đông rồi, từ nay chúng ta không phải là bạn bè nữa ! Tôi cất lên chậm rãi từng lời, và lắng nghe từng vết đau cứa lẹm tim mình. Nhức nhối, ngột ngạt đến khó chịu !

–          Cậu …nói dối !

–          Tùy cậu ! Tin hay không thì tùy. Tôi đã quên đi cậu từ rất lâu rồi. Tôi cũng đang vui vẻ với Đình Văn, tôi với anh ấy đang rất tốt, cực tốt. Vì thế, cậu đừng làm phiền cuộc sống của tôi ! Tôi phản ứng gay gắt hơn !

–          Cậu… !

–          Đông Đông, chúng ta, đã từng là bạn thôi….không phải là mãi mãi !

–          Tớ xin lỗi ! Đông Đông mắt trùng xuống, khuôn mặt cậu ấy nhìn khắc khổ. Hai từ xin lỗi lí nhí trong cổ họng. Tôi trong lòng thỏa chí vì đã có thể rày vò được cậu ta, người mà đã từng làm cho tôi đau !

–          …. Xin lỗi ! Vẫn hai từ đó phát ra từ cuống họng của Đông Đông.

Tôi bước chân ra về, quay lưng đi và không nhìn lại. Tôi hít một hơi thật dài để có thể có đủ dũng khí để bước đi và không khụy xuống trước mặt cậu ấy.

–          Phương Phương, tớ chỉ hỏi một câu này nữa thôi !

–          …. Tôi đứng lại và im lặng đón nghe !

–          Đôi giày… tớ muốn nói đến đôi giày… cậu…. Đông Đông ngập ngừng !

–          Phải, tớ đã ném đi rồi. Cũng như chúng ta, chỉ đã… từng là bạn ! Tôi nhắc lại một lần nữa, cố gắng nhấn nhá từng câu từng chữ để xiết vào tâm trí Đông Đông. Tôi muốn trả thù,  kẻ đã làm tôi nhớ, làm tôi hy vọng và cũng làm tôi đau !

–          ….

–          À, nói cho cậu biết, hiện tại tớ và Đình Văn đang… yêu nhau. Mối quan hệ của bọn tớ rất tốt đẹp.

Tôi bỏ chạy thật nhanh, nghe thấy nước mắt khẽ rơi táp qua má. Gió thổi tóc tôi tung lên. Nắng chiếu xiên gay gắt…

Tôi muốn làm cho cậu phải đau khổ như tôi đã từng đau !

Tôi muốn cậu sẽ không thể nào cười được nữa khi nhìn thấy tôi !

Tôi muốn cậu phải trả giá vì quãng thời gian cậu đã đến và để vết thương sâu hoắm trong lòng tôi !

Tôi muốn … phải quên cậu ! Bằng mọi giá !